Chương 6: Sóng ngầm trong phủ

Vào mùa xuân tháng Ba, những nụ hoa vừa nhú điểm xuyết trên cành, khiến tiểu viện yên tĩnh thanh nhã như mang nét ửng đỏ trên gò má thiếu nữ.

Từ ngày Thư thị trở về phủ, trên dưới phủ Trung Nghĩa Hầu đều biết: lần này đại phòng về thăm nhà, trên đường hồi kinh, Ngũ tiểu thư Cơ Thời Ngữ lại nhặt về một đứa ăn mày.

Ai nấy đều nói Ngũ tiểu thư có bệnh không nhẹ, sợ rằng ngay cả đầu óc cũng bị ảnh hưởng, đi đường gặp phải mèo chó gì cũng muốn mang về phủ, thật khiến người ta chê cười.

May mà nay đại phòng quản sự, Thư thị là chủ mẫu, lập tức quét sạch mọi lời ra tiếng vào, răn dạy mấy kẻ miệng lưỡi bừa bãi, không để lời nào lọt đến tai Cơ Thời Ngữ.

Còn nhị phòng thì lại rất thích xem đại phòng trở thành trò cười. Nghe nói đại phòng trở về mang theo một tên ăn mày bẩn thỉu, bộ dạng dơ dáy chẳng chịu nổi, Nhị tiểu thư Cơ Như Tĩnh của nhị phòng vừa nhắc tới thì trên mặt trái xoan đoan chính đã đầy vẻ chế giễu.

“Mẫu thân, người nói xem có phải đầu óc Cơ Thời Ngữ thật sự hỏng rồi không? Dẫu gì cũng phải có giới hạn chứ! Dựa vào việc đại thẩm mẫu là Hầu phu nhân mà mang đủ loại người vào phủ, chuyện này mà truyền ra ngoài, mất mặt chết mất!”

Chỉ nghĩ đến việc nhóm tiểu thư trong kinh mà biết chuyện, đến danh tiếng nàng ta cũng bị liên lụy, Cơ Như Tĩnh lập tức nghiến răng nghiến lợi, hận Cơ Thời Ngữ đến ngứa cả người.

Từ nhỏ Cơ Thời Ngữ đã yếu ớt, mỗi khi đại phòng và nhị phòng có chuyện gì thì Cơ Như Tĩnh cũng phải nhường nàng. Lâu dần thành oán hận, nàng ta càng nghĩ càng thấy bất bình: dựa vào đâu mà phải nhường ả?

Phu nhân nhị phòng là Phó thị dời mắt đi không nhìn nữ nhi mình nữa, không phải bà ta không thấy con mình đang ghen tỵ, chỉ nhíu mày nói: “Tĩnh nhi, lời này không được để đại thẩm mẫu của con nghe thấy.”

“Hừ, con biết mà, mẫu thân.”

Cơ Như Tĩnh chẳng thu lại sắc mặt, cười nhạt: “Không phải cũng vì chuyện kia sao? Nhị phòng chúng ta mấy năm nay chỉ có thể nín nhịn. Con hiểu cả. Nhưng mẫu thân, ngày tháng thế này còn kéo dài bao lâu nữa? Nếu cứ tiếp tục, con thật sự sợ một ngày không nhịn nổi mà cào rách mặt Cơ Thời Ngữ đấy!”

Xuất thân từ phủ Hộ bộ Thị lang, dù sao Phó thị cũng trầm ổn hơn cô con gái mười ba tuổi rất nhiều. Bà ta liếc con một cái, Cơ Như Tĩnh lập tức thu cơn giận lại. Phó thị mới nói: “Cùng lắm cũng chỉ hai năm nữa. Khi nào phủ Trung Nghĩa Hầu định được thế tử, chuyện ấy sẽ không còn do đại thẩm mẫu của con quyết nữa.”

Nghe vậy, trong lòng Cơ Như Tĩnh dễ chịu hơn hẳn, mỉm cười:“Không biết ca ca đã về chưa, con đi xem thử.”