“Đây là chuyện gì vậy? A Toả, mau đứng dậy!”
Thư thị nhìn thấy đôi tay con gái dính đầy máu, tim như thắt lại. Hình ảnh ấy khiến bà nhớ đến những điều không dám nghĩ tới. Bà ra hiệu cho Bình Đình nâng người dậy, nhưng Cơ Thời Ngữ lại không chịu, nước mắt lưng tròng, níu lấy tay áo mẫu thân, nghẹn ngào van nài: “Mẫu thân, y sẽ không chết chứ? Con xin người, cứu y đi, con xin người…”
“Con gái ta có lòng dạ nhân hậu, được rồi, ta nghe con.”
Thư thị khẽ thở dài, lập tức gọi người tới khiêng Giang Diệu đến y quán gần đó. Nhìn ánh mắt con gái vẫn dõi theo bóng dáng của y, bà cũng thấy động lòng. Đứa nhỏ kia vừa mới lớn, lại bị đám ăn mày đánh dã man đến thế, quả thật đáng thương.
Nay A Toả đã có lòng muốn cứu người, dọc đường đưa đến y quán, nếu trị khỏi được thì cũng xem như tích chút thiện duyên cho con gái yếu mệnh của mình, Thư thị nghĩ vậy.
Nhưng lòng dạ của Cơ Thời Ngữ khi ấy lại chẳng giống với mẫu thân chút nào.
Lang trung trong y quán rửa sạch vết thương cho Giang Diệu rồi băng bó cẩn thận. Chẳng bao lâu sau, ông đã bước ra với vẻ mặt khó xử, tìm đến Thư thị.
Ông thẳng thắn nói: thương thế quá nặng, e rằng ở nơi thị trấn nhỏ này khó lòng chữa khỏi, sau này rất có thể sẽ bị tàn tật.
Lang trung nhìn y phục quý phái của Thư thị, trong lòng đã hiểu rõ: “Nếu phu nhân thật lòng muốn cứu đứa nhỏ này, e là phải chuyển sang y quán lớn hơn mới được.”
Thư thị vốn định nói thôi đi, nhưng Cơ Thời Ngữ đã ôm lấy thắt lưng bà, nũng nịu cầu xin: “Mẫu thân, chúng ta đã làm việc thiện thì làm cho trọn đi! Mang y về phủ đi mà? Nếu hôm nay con không trông thấy còn đỡ, nhưng đã nhìn rồi… nếu y không được cứu, đêm nay sao con có thể ngủ yên được?”
“Y thật đáng thương, chảy nhiều máu như thế, chắc đau lắm, đau như khi con phải uống thật nhiều thật nhiều thuốc vậy. Mẫu thân, khi thấy y đau như vậy, lòng A Toả cũng đau lắm… A Toả không muốn đau nữa.”
Khuôn mặt tròn trịa của tiểu cô nương phồng lên, vừa nãy còn chạy một quãng, vì thân thể yếu ớt nên gương mặt đã tái nhợt. Giờ nói đến chuyện này lại ôm ngực kêu đau, trong mắt rưng rưng ánh lệ như sắp rơi.
Sao Thư thị có thể không xiêu lòng? Chỉ đành gật đầu đồng ý.
Mọi người vội vàng khiêng Giang Diệu lên xe ngựa. Thư thị nhìn Cơ Thời Ngữ cất giọng trong trẻo sai người:
“Đặt y lên giường mềm, đúng rồi, cẩn thận một chút, đừng để đυ.ng vào vết thương.”
Bọn hạ nhân nghe lệnh phu nhân liền đáp: “Vâng, trở về phủ thôi, đừng chậm trễ.”
Thư thị cũng bước lên xe, ngồi nghiêng người sang một bên, dịu dàng nói: “Được rồi, A Toả, lại đây với mẫu thân.”
Cơ Thời Ngữ rúc vào lòng bà, chùi đi giọt lệ còn đọng trên hàng mi. Thư thị cẩn thận xoa lưng cho con, dịu giọng dỗ dành để nàng đỡ cơn đau tim. Tiểu cô nương tựa như mèo con, ngoan ngoãn tựa vào vai mẫu thân, giọng mềm mại: “Mẫu thân, y sẽ khỏi chứ?”
Thầy thuốc nói, y gãy một chân, tai kia bị điếc, thương tích nặng nề.
Đôi mắt tròn xoe của Cơ Thời Ngữ vẫn dõi theo nốt ruồi trên cổ Giang Diệu, nàng cứ mở to mắt rồi nhắm lại, trái tim đập thình thịch không yên…
Nàng phải cứu y.