Chương 8

“Cô bé có biết điều này không?”

“Không. Theo yêu cầu ban đầu của anh và đúng quy định pháp luật, tất cả những gì liên quan đến quyền thừa kế sẽ chỉ được thông báo chính thức vào ngày sinh nhật lần thứ mười tám, trước sự chứng kiến của hai bên luật sư.”

Tạ Duy Thành nhấp một ngụm trà.

“Tốt. Đừng nói gì với cô ấy cả. Tôi không muốn Hân bị phân tâm bởi những thứ chưa đến lúc.”

“Vâng.”

Cuộc trò chuyện kết thúc sau đó không lâu, với vài thủ tục rà soát hồ sơ.

Khi luật sư Lâm rời khỏi biệt thự, trời vẫn chưa quá chín giờ sáng.

Trường học không phải là nơi an toàn, nhưng nó là chốn duy nhất mà Lê Hân cảm thấy mình còn chút tự do.

Sau bữa sáng im lặng dưới ánh mắt giám sát quen thuộc, cô lên xe với chiếc cặp gọn gàng trên đùi.

Tài xế vẫn là người đàn ông trung niên không bao giờ hỏi han điều gì, chỉ đưa đi và đón về đúng giờ như một chiếc máy lập trình.

Chiếc xe dừng trước cổng phụ trường, nơi ít người qua lại.

Lê Hân xuống xe, kéo vạt váy đồng phục, bước nhanh qua sân, hòa vào dòng học sinh như thể chưa từng có ai nhìn thấy mình đến.

Lớp học sáng rực trong ánh nắng. Vài bạn học bắt đầu quen mặt cô hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách lịch sự.

“Chào Hân nha.”

Vy từ bàn trên ngoái xuống, vẫy tay.

“Hôm nay học tiết Toán đầu, cô hay gọi trả bài lắm đó!”

Lê Hân gật đầu, mỉm cười nhẹ.

Nụ cười không thật nhưng đủ lịch sự để người đối diện không thấy ngại.

Trong giờ học, Lê Hân tập trung hơn hẳn.

Chữ viết đều, sạch, phép tính không sai một bước vì cô biết, cuối ngày hôm nay, những cuốn vở này sẽ bị lật ra kiểm tra kỹ lưỡng dưới bàn tay của Tạ Duy Thành.

Một lỗi nhỏ có thể khiến bữa tối trở thành buổi chất vấn, và ánh mắt hắn dù không một lời quát mắng còn đáng sợ hơn cả roi vọt.

Ra chơi, vài bạn gái kéo cô lại, rủ đi mua sữa ở căn tin.

Cô do dự, nhưng rồi lặng lẽ gật đầu.

Khi các bạn xếp hàng, Lê Hân đứng ở góc, tay cầm chai nước, mắt dõi theo khung cảnh xung quanh những nhóm học sinh cười đùa, những câu chuyện vặt vãnh, những ánh mắt tò mò.

“Ê, mày thấy chưa, Tạ tổng hôm qua lại lên báo kìa,” một giọng nói phía sau vang lên.

“Cái gì mà ‘người đàn ông độc thân đáng khao khát nhất năm’. Mị mệt với đám nhà báo rồi đó.”

“Hâm mộ quá mà. Nhìn ảnh ổng bước xuống từ Maybach đen, trời ơi, đúng kiểu nam chính phim tổng tài á!”