Không ai nói gì. Nhưng sự im lặng ấy chính là một thứ quyền lực thứ khiến cô không dám làm rơi một chiếc đũa, không dám ho.
Sau bữa tối, cô được phép trở về phòng.
Người giúp việc đã dọn giường, rèm buông kín, đèn ngủ tỏa ánh sáng vàng dịu.
Lê Hân chui vào chăn, khép mắt lại. Cô tưởng mình sẽ không ngủ được.
Nhưng cơ thể mệt mỏi sau một ngày dài khiến cô nhanh chóng chìm vào cơn mê.
Cô không hề hay biết chỉ vài phút sau khi cô thở đều, cánh cửa phòng mở ra mà không phát ra tiếng động nào.
Tạ Duy Thành bước vào, vẫn mặc nguyên áo sơ mi trắng và quần tây, tay bỏ túi, gương mặt không chút biểu cảm.
Hắn đứng bên giường cô một lúc lâu, không động đậy, chỉ nhìn.
Đôi mắt hắn, bình thản mà sâu thẳm, như đang đo đếm từng nhịp thở cô phập phồng trong giấc ngủ.
Rồi, Tạ Duy Thành cúi người hôn lướt nhẹ trên trán cô.
Lạnh đến mức không phải vì tình cảm, mà như đóng dấu sở hữu.
Hắn đứng thẳng dậy, ngắm Lê Hân lần cuối.
Rồi quay người, rời khỏi phòng, đóng cửa lại như chưa từng có ai bước vào.
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, Tạ gia đã đón một vị khách trong bộ vest đen cẩn thận, tay xách chiếc cặp da và đeo kính gọng vàng một người đàn ông trung niên có dáng vẻ điềm đạm nhưng không giấu được sự dè chừng trong từng bước chân.
Luật sư Lâm – đại diện của văn phòng pháp lý đã đồng hành cùng Lê gia hơn một thập kỷ.
Cửa thư phòng mở sẵn. Tạ Duy Thành đã ngồi đó từ sớm, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn, cà vạt cài gọn dưới lớp vest xám.
Hắn không nhìn luật sư, chỉ gật đầu nhẹ.
“Ngồi đi.”
“Vâng.”
Luật sư Lâm ngồi xuống, mở hồ sơ trong cặp, giọng thấp: “Tôi đến theo lịch hẹn định kỳ, cập nhật về tình trạng pháp lý của tài sản thừa kế mà tiểu thư Lê Hân sẽ nhận được khi đủ mười tám tuổi.”
Tạ Duy Thành gật nhẹ.
“Phần tài sản cha mẹ cô bé để lại vẫn đang được ủy quyền tạm thời dưới danh nghĩa quản lý giám hộ của anh, tổng giá trị cổ phần, bất động sản và tài khoản hiện thời được định giá khoảng ba trăm bảy mươi tỷ đồng. Tuy nhiên, theo đúng di chúc đã công chứng, toàn bộ số tài sản này chỉ được chuyển giao vào ngày cô bé tròn mười tám tuổi. Trước thời điểm đó, không ai – kể cả người giám hộ – có quyền rút, chuyển nhượng hoặc can thiệp sâu.”
Luật sư dừng lại, ánh mắt kín đáo quan sát nét mặt người đối diện.
Tạ Duy Thành vẫn điềm nhiên rót trà. Hắn không phản ứng, không gật đầu, không chau mày như thể con số vừa được nhắc đến chẳng đáng để bận tâm.