Chương 6

Vở toán, văn, tiếng Anh, cả bài kiểm tra một tiết đầu năm từng cuốn một được hắn lật mở, mắt rà từng hàng chữ như máy quét.

“Viết ẩu.”

Tạ Duy Thành nhận xét khi thấy trang chính tả có chữ xiêu vẹo ở cuối dòng.

“Bài này em làm sai.”

Hắn dừng lại ở một bài toán, khoanh tròn nét bút đỏ:

“Lười đọc đề.”

Không một lời quát mắng, không âm lượng lớn nhưng từng nhận xét của hắn đều như lát dao cắt mỏng da thịt, lạnh, chuẩn xác, không thương xót.

“Hôm nay… cháu hơi mệt...”

“Đó không phải là lý do. Nếu em còn mệt khi làm bài, thì đừng đi học nữa.”

Cô ngẩng đầu, hoảng hốt: “Cháu không muốn nghỉ học…”

“Vậy thì phải làm đúng. Viết rõ. Gọn gàng. Không để tôi thất vọng.”

Tạ Duy Thành đẩy quyển vở về phía Lê Hân, ánh mắt không chớp.

“Ngồi lại. Chép lại ba trang này. Toàn bộ.”

Lê Hân cắn môi, lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống trước bàn, tay bắt đầu run khi cầm bút.

Ngoài cửa sổ, trời đang dần tối, nhưng đèn trong thư phòng vẫn sáng trắng đến chói mắt.

Kim đồng hồ chỉ gần tám rưỡi khi Lê Hân hoàn thành dòng chữ cuối cùng.

Ba trang vở được chép lại cẩn thận, sạch sẽ, không gạch xóa, không lệch hàng.

Tay cô mỏi rã rời, đầu cúi thấp vì mệt, nhưng vẫn đủ sức lặng lẽ đẩy vở về phía hắn.

Tạ Duy Thành lật qua từng trang, ánh mắt rà soát từ đầu đến cuối.

Im lặng vài giây, rồi gập quyển vở lại.

“Được. Đi tắm. Mười lăm phút sau xuống ăn cơm.”

Chỉ một từ “được” thôi, cô mới thở phào.

Như thể vừa vượt qua một cuộc kiểm tra khắc nghiệt mà không ai biết đang tồn tại.

Phòng tắm của Lê Hân sáng sạch, mùi tinh dầu nhẹ thoảng trong không khí, nước ấm bao phủ da thịt lạnh buốt.

Nhưng sự dễ chịu ấy không làm tan hết nỗi căng thẳng trong ngực.

Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt vẫn còn dấu quầng thâm, làn da trắng xanh, và ánh nhìn của một con chim non chưa thể bay.

Ba năm nữa thôi, cô thầm nhủ. Khi mình đủ mười tám tuổi, luật pháp sẽ không cần giám hộ nữa. Mình có thể ra khỏi ngôi nhà này. Có thể đi học ở nơi khác. Có thể… sống như một người bình thường.

Hy vọng ấy mỏng như sợi tơ, nhưng là tất cả những gì cô có.

Bữa tối diễn ra trong phòng ăn tầng một.

Bàn ăn dài, mỗi người một đầu, đồ ăn bày biện tỉ mỉ nhưng không khí nặng nề như bữa tiệc của những kẻ xa lạ.

Tạ Duy Thành ăn uống chậm rãi, sạch sẽ, mỗi động tác đều đúng mực.

Thỉnh thoảng, hắn ngẩng lên nhìn cô, khiến cô phải nhanh chóng cúi đầu, không dám ăn chậm hơn hay nhanh hơn mức cho phép.