Chương 5

Tạ Duy Thành trong mắt người ngoài là một nam thần hoàn hảo tài giỏi, lạnh lùng, không scandal, luôn xuất hiện với vẻ đạo mạo và kiểm soát tuyệt đối.

Báo chí tôn hắn như hình mẫu lý tưởng của giới thượng lưu, là người đàn ông "cấm dục" không rượu chè, không gái gú, không vết nhơ.

Chỉ mình cô biết, sau cánh cửa biệt thự kia, người đàn ông ấy đáng sợ đến mức nào.

Một con quái vật khoác áo giám hộ.

Một kẻ theo dõi cô từng bước, nắm từng giờ giấc, từng tin nhắn, từng ánh nhìn.

Một kẻ có thể bước vào phòng cô giữa đêm, ngồi nhìn cô khóc mà không chớp mắt.

Một kẻ nói với cô bằng giọng nhẹ như ru ngủ: “Tôi không thích chia sẻ em với bất kỳ ai.”

Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, buột miệng: “Tin đó không thật đâu.”

Ba cô gái quay lại nhìn cô, ngạc nhiên.

“Sao bạn biết?”

Cô chợt nhận ra mình đã lỡ lời, vội cúi đầu: “Mình đoán thôi. Báo lá cải toàn thêu dệt chuyện.”

“Ờ... chắc vậy.”

Ngân nhún vai, rồi lại tiếp tục cười cợt về chuyện

"Người đàn ông hoàn hảo cuối cùng trên thương trường đã thất thân".

Còn Lê Hân thì lặng thinh, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi nắng đầu ngày rơi nhẹ qua hàng cây.

Cô biết rõ, không phải vì Tạ Duy Thành không có hứng thú với đàn bà, mà là vì hắn đã chọn một con mồi khác.

Một con mồi đang ngồi ngay trong lớp học này, mang họ Lê, và không còn nơi nào để trốn.

Tiếng chuông tan học vang lên như hồi còi giải thoát.

Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười rộn rã tràn khắp sân trường.

Lê Hân thu dọn sách vở lặng lẽ.

Chiếc xe đen quen thuộc đỗ ngay góc cổng phụ, nơi ít người để ý.

Tài xế bước xuống mở cửa, cúi đầu chào.

Cô gật nhẹ rồi chui vào trong xe, ôm chặt chiếc cặp vào lòng.

Căn biệt thự vẫn yên ắng như buổi sáng.

Người giúp việc gật đầu khi thấy cô, nhưng không ai nói gì nhiều.

Mỗi người trong nhà đều im lặng, cẩn trọng, như thể đang sống trong một nơi cấm phát ra âm thanh quá lớn.

Lê Hân chưa kịp lên phòng thì giọng nói quen thuộc cất lên từ phía cầu thang:

“Lên thư phòng.”

Tạ Duy Thành đứng ở tầng hai, tay vịn lan can, ánh mắt trầm tĩnh nhưng mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.

Lê Hân bước chậm rãi theo hắn lên tầng.

Căn phòng cuối hành lang là thư phòng nơi không ai được tự ý vào nếu không có sự cho phép của hắn.

Tạ Duy Thành ngồi xuống chiếc ghế bọc da sau bàn làm việc, ra hiệu cho cô đặt cặp lên bàn.

“Lấy hết sách vở hôm nay ra.”

Cô làm theo, tay hơi run.