Chương 3

Nhưng thay vì đứng lên, Tạ Duy Thành cúi người thấp xuống, gương mặt chỉ cách cô một khoảng rất gần.

"Hân này. Em nên sớm học cách quen với việc tôi ở bên cạnh, vì đó là điều cha mẹ em muốn."

Tạ Duy Thành đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, trước khi rời khỏi phòng, hắn dừng chân nơi ngưỡng cửa:

"Ăn sáng lúc bảy giờ. Tôi không thích ai trễ."

Lê Hân ngồi thẫn thờ trên giường, đôi bàn tay vẫn còn run nhẹ.

-

Lúc Lê Hân bước xuống phòng ăn, kim đồng hồ vừa điểm bảy giờ kém năm phút.

Cô mặc đồng phục của trường mới váy xếp ly xanh than, áo sơ mi trắng cổ tròn, tóc buộc gọn sau gáy.

Dưới ánh đèn vàng dịu, khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ càng làm tăng vẻ mong manh nơi cô gái tuổi mười lăm.

Tạ Duy Thành đã ngồi sẵn ở đầu bàn, tờ báo buổi sáng mở trước mặt, cà phê còn bốc khói.

Bữa sáng được chuẩn bị chu đáo: trứng chần, bánh mì nướng, nước cam tươi mọi thứ đều hoàn hảo đến vô cảm.

“Ngồi đi.”

Giọng Tạ Duy Thành vang lên, không lớn nhưng đủ sức khiến cô giật mình.

Lê Hân rụt rè kéo ghế ngồi xuống, không dám động đũa trước.

Hắn gập báo lại, đặt sang một bên, mắt nhìn cô từ trên xuống dưới.

“Bộ đồng phục này hợp với em hơn bộ cũ. Trông ngoan hơn.”

Tạ Duy Thành nói, như thể đang đánh giá một món tài sản vừa được chỉnh sửa.

Chiếc nĩa trong tay lạnh buốt, nhưng cô buộc phải đưa thức ăn lên miệng.

“Ngủ được không?”

“Cũng... cũng được.”

“Đừng nói dối. Em nói mớ cả đêm.”

“Cháu xin lỗi...”

Tạ Duy Thành nhếch môi cười: “Xin lỗi vì mơ à? Em nên xin lỗi bản thân vì còn nghĩ có thể thoát khỏi những gì đã xảy ra.”

Sau bữa sáng, xe đã chờ sẵn trước cổng.

Lê Hân bước lên xe với chiếc cặp nhỏ trên tay.

Người tài xế lặng lẽ gật đầu chào, không nói một lời.

Trước khi xe khởi hành, cửa kính phía sau đột ngột hạ xuống.

Giọng Tạ Duy Thành vang lên từ bậc thềm, đều đều nhưng sắc như dao cạo:

“Nếu có ai làm phiền em ở trường, cứ nói với tôi. Nhưng đừng cố kết bạn, đừng trò chuyện quá lâu với bất kỳ ai.”

Cô quay đầu lại, ánh mắt bàng hoàng.

“Cháu không được nói chuyện... với ai?”

“Tôi không thích chia sẻ em với người khác.”

Tạ Duy Thành nói chậm rãi, tay đút túi, ánh mắt thẳng thắn đến mức lạnh sống lưng.

“Dù là bạn học hay thầy cô.”

Rồi hắn quay đi, như thể vừa ra một mệnh lệnh đơn giản như bảo người ta khóa cửa hay tắt đèn.

Chiếc xe lăn bánh, để lại phía sau là bóng người đàn ông đứng giữa hiên nhà, sừng sững như một tượng đá canh giữ cổng địa ngục.