Chương 2

Lê Hân ngồi thừ trên mép giường, tay vẫn còn cầm chặt chiếc khăn tay có thêu tên mẹ.

Đó là thứ duy nhất còn sót lại sau vụ tai nạn, được người giúp việc lén đưa cho cô trong ngày tang lễ. Mùi vải cũ đã phai, nhưng ký ức thì chưa bao giờ nhạt.

Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên đều đặn như tiếng gõ cửa của nỗi cô đơn. Ngoài hành lang, mọi thứ đã im ắng.

Người giúp việc rút lui từ chín giờ tối, mọi đèn trong biệt thự đều giảm xuống mức ánh sáng yếu.

Chỉ còn cô, một mình, giữa căn phòng rộng lớn không có lấy một bóng người thân.

Lê Hân cuộn người trong chăn, cố gắng dỗ giấc ngủ. Nhưng khi nhắm mắt, hình ảnh chiếc xe bị biến dạng, máu loang đỏ trên ghế sau, và tiếng hét cuối cùng của mẹ lại hiện lên rõ mồn một.

L*иg ngực như bị siết chặt, vùng dậy, nước mắt ứa ra không kiềm được.

Cô không dám khóc thành tiếng, chỉ dám rấm rứt chôn mặt vào gối.

Đêm lạnh buốt, không một lời vỗ về, không một ai đến bên.

Cô bé mười lăm tuổi đã mất đi tất cả chỉ trong một đêm và giờ đây, bị đẩy vào một nơi không lối thoát, bên cạnh một người đàn ông mà cô không thể hiểu, càng không thể tin.

Đến khi mệt lả vì khóc, cô chìm vào một giấc ngủ chập chờn.

Nhưng ngay cả trong giấc mơ, sự bình yên cũng không tồn tại.

Lê Hân thấy mình đang chạy trên một con đường tối, phía sau là tiếng động cơ gào rú, ánh đèn pha rọi thẳng vào lưng.

Cô hét lên, gọi cha mẹ trong vô vọng.

Lê Hân giật mình tỉnh dậy, tim đập loạn trong l*иg ngực, mái tóc ướt mồ hôi dính bệt vào trán.

Hơi thở chưa kịp ổn định thì ánh mắt cô chạm phải một bóng người đang ngồi ngay bên mép giường chỉ cách mình chưa đầy một cánh tay.

Tạ Duy Thành ngồi đó, bàn tay đan vào nhau, ánh mắt trầm mặc nhìn cô như thể đã theo dõi từ rất lâu.

Trong khoảnh khắc, Lê Hân không thể phân biệt được đó là hiện thực hay dư âm của cơn ác mộng.

"Chú… sao chú lại ở đây?"

Ánh mắt Tạ Duy Thành dừng lại ở đôi mắt đỏ hoe của cô, rồi lên tiếng.

"Em khóc suốt cả đêm."

Lê Hân siết chặt mép chăn, gượng quay mặt đi.

"Cháu... không ngủ được."

“Không ngủ được. Vì mơ thấy tai nạn? Hay vì cảm thấy lạc lõng trong nhà của chính mình?"

"Cháu không muốn ở đây..."

Câu nói nhỏ đến mức như gió thoảng nhưng Tạ Duy Thành nghe rất rõ, khiến hắn mỉm cười.

"Đáng tiếc, đây là nơi duy nhất em có thể ở lại."

Lê Hân nhìn hắn, không hiểu vì sao người đàn ông này người từng gọi là chú, từng được cha mẹ tin tưởng giờ lại khiến cô thấy nghẹt thở đến vậy.

"Chú ra ngoài đi."