Chương 10

Và lần nào ánh mắt hắn cũng như vậy nhìn qua, tưởng như lịch sự, nhưng sâu bên trong là một tầng lớp cảm xúc mà cô không chạm đến được.

Mãi sau này, khi đã sống cùng hắn trong ngôi nhà lớn lạnh lẽo, Lê Hân mới nhận ra ngày cô chào hắn cũng là ngày cô vô tình trao tay mình cho người đàn ông không bao giờ buông ra nữa.

“Lê Hân!”

Giọng cô giáo vang lên, kéo Lê Hân khỏi dòng hồi tưởng một cách đột ngột như ai đó giật mạnh bức rèm cửa sổ đang đóng kín.

Cô giật mình, lưng thẳng đơ, đôi tay vô thức siết lấy mép bàn.

Cả lớp quay đầu nhìn, một vài ánh mắt thoáng tò mò, vài nụ cười cố giấu.

“Cô đang hỏi em: bước đầu tiên để giải hệ phương trình này là gì?”

Lê Hân vội nhìn lên bảng. Dòng chữ phấn vẫn còn mới, hệ phương trình hai ẩn được viết rõ ràng, nhưng mọi thứ trong đầu cô chỉ còn là khoảng trắng.

Cô cắn môi, lòng rối như tơ. Một câu trả lời đơn giản, với cô thường là chuyện dễ dàng nhưng lần này, cô mất trọn mười giây để thốt ra:

“Đặt... ẩn x từ phương trình thứ nhất rồi thế vào phương trình thứ hai ạ.”

Cô giáo gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.

“Lần sau chú ý hơn. Trong lớp, đừng mơ mộng. Nhất là em, Hân.”

“Dạ...”

Khi cô ngồi xuống, má vẫn nóng bừng.

Chiếc xe đen dừng lại trước cổng chính khi mặt trời bắt đầu ngả bóng về phía tây.

Lê Hân bước xuống, gót giày va nhẹ lên mặt đá hoa cương lát sân, tiếng vang nhỏ nhưng vang vọng trong không gian quá yên tĩnh.

Cửa biệt thự mở sẵn. Người giúp việc cúi đầu chào, rồi lặng lẽ tránh sang một bên.

Ngay khi bước vào sảnh, cô đã thấy hắn.

Tạ Duy Thành ngồi trên chiếc ghế sofa màu xám tro, laptop đặt trên đùi, áo sơ mi trắng đã tháo cúc cổ, tay áo xắn đến khuỷu.

Mái tóc đen hơi rối vì tựa đầu vào sofa, nhưng ánh mắt thì vẫn sáng rực, sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút khỏi nước đá.

Tạ Duy Thành không nhìn lên ngay. Những ngón tay vẫn di chuyển trên bàn phím, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gò má sắc nét.

Nhưng Lê Hân biết từ lúc cô bước vào, hắn đã biết.

“Lên phòng thay đồ. Xuống thư phòng mười phút nữa.”

Không cao giọng, không quay đầu, nhưng câu nói ấy khiến sống lưng cô lạnh buốt.

“Vâng...”

Mười phút sau, đúng như lời dặn, cô gõ cửa thư phòng. Bên trong, hắn đã ngồi sau bàn làm việc, tay cầm quyển vở cô ghi trong lớp.

“Giải thích đi, sao dòng này viết ngắt quãng, không có dấu?”

Lê Hân bước vào, tay đan vào nhau: “Lúc đó... cháu hơi mất tập trung.”