Trời mưa hôm đó, đám tang cha mẹ Lê Hân diễn ra lặng lẽ trong khu nghĩa trang riêng của gia tộc, nơi những ngôi mộ cẩm thạch trắng nằm im lìm giữa cỏ cây.
Không một tiếng khóc, không một lời ai oán.
Tất cả đều chỉn chu, khuôn phép, đúng như cách giới thượng lưu luôn đối mặt với mất mát lạnh lùng, và sạch sẽ.
Cô bé mười lăm tuổi mặc áo đen đứng bên linh cữu, gương mặt tái nhợt, hai mắt đỏ hoe nhưng không còn giọt lệ nào.
Bên cạnh cô, người đàn ông cao lớn khoác áo măng tô đen, tay cầm ô che cho cả hai khỏi cơn mưa lất phất.
Hắn đứng im, trầm mặc, ánh mắt không hề dao động khi nhìn xuống nấm mộ đang dần bị lấp đất.
"Chúng ta về thôi, Hân."
Lê Hân không trả lời, nhưng đôi chân vẫn bước theo hắn.
Chiếc xe đen đậu ngay trước cổng nghĩa trang.
Tài xế cúi đầu chào khi cánh cửa xe mở ra. Hân lên xe trước, ngồi im ở góc ghế.
Hắn theo sau, đôi mắt lạnh nhạt lướt qua cô rồi nhìn thẳng về phía trước.
"Ngôi nhà này sẽ không còn là của em nữa. Em sẽ sống cùng tôi."
Cô quay đầu nhìn, ánh mắt mờ mịt.
"Tại sao lại là chú?"
Cô thật sự không hiểu.
"Vì ba mẹ em tin tưởng tôi. Và vì họ không còn ai khác để giao em lại."
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời Lê Hân bắt đầu trôi vào một quỹ đạo khác nơi từng ngày, từng giờ, mọi lựa chọn của cô đều được quyết định thay.
Ngôi biệt thự mới mà cô chuyển đến như một tòa lâu đài, nhưng lạnh lẽo.
Những căn phòng rộng thênh thang, hành lang dài hun hút, và những ánh mắt cúi đầu của người làm, tất cả đều khiến cô thấy mình lạc lõng.
Ngày đầu tiên đến trường mới, cô nhận ra điện thoại của mình đã bị thay bằng một chiếc khác.
Danh bạ không còn một số nào quen. Mạng xã hội bị xóa. Không ai còn liên lạc được với cô.
Mỗi buổi học đều có tài xế đưa đón. Mỗi giờ tan học đều có người đứng chờ sẵn. Mỗi bước đi, đều có người dõi theo.
Và mỗi khi Lê Hân thử hỏi "tại sao", chỉ nhận lại một câu trả lời duy nhất từ người đàn ông ấy:
“Vì đó là điều ba mẹ em muốn. Họ muốn em an toàn.”
Nhưng “an toàn” dưới định nghĩa của Tạ Duy Thành, không phải là được bảo vệ mà là bị giám sát, bị kiểm soát, và bị trói buộc.
Phòng ngủ của Lê Hân nằm ở tầng ba, hướng về phía khu vườn sau nhà, nơi ánh trăng bị nuốt chửng bởi những bức rèm dày màu xám tro.
Căn phòng được trang bị đầy đủ tiện nghi, từ giường ngủ kiểu châu Âu đến tủ sách, đèn ngủ, và cả một cây đàn piano đặt trong góc.