Chương 9.1

Lần đầu tiên nhìn thấy Chung Nam Nguyệt, anh ta như một gã thợ săn tinh anh và điềm đạm. Ánh mắt anh quét qua người khác giống như đang lựa món ăn, dù có chọn được rồi cũng chưa chắc muốn ăn, thậm chí có thể tiện tay ném thẳng vào sọt rác, rồi hờ hững vỗ vai, nhún vai như thể chợt mất hứng.

Những kẻ không được chọn thoáng chốc sẽ buồn bã, nhưng rồi nhanh chóng cảm thấy may mắn khi thấy người được chọn thậm chí còn thảm hơn mình.

Lúc này, Nhan Vũ đang chăm chú nhìn Chung Nam Nguyệt say ngủ. Hai người đàn ông cao lớn chen chúc trên một chiếc sofa cỡ trung vốn đã là chuyện chẳng mấy thoải mái, vậy mà Chung Nam Nguyệt lại ôm chặt lấy cậu đến mức mép ghế còn thừa ra một khoảng trống khá lớn.

Dù đã chìm vào giấc ngủ sâu, Chung Nam Nguyệt vẫn không chịu buông tay, tay chân quấn riết lấy Nhan Vũ như một đứa trẻ đang thiếu cảm giác an toàn.

Anh ta trông thật sự kiệt sức, không chỉ là thể xác mà tinh thần cũng dường như đã rơi xuống đáy vực. Anh ngủ sâu đến mức cả hơi thở cũng nặng nề.

Người ta từng viết, ai cũng đang lặng lẽ trải qua mùa đông lạnh lẽo trong thế giới của riêng mình.

Nhan Vũ không thể tưởng tượng được tuyết mùa đông trong thế giới của Chung Nam Nguyệt trông như thế nào. Ý nghĩ đó khiến lòng cậu dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ.

Ánh mắt cậu dừng lại nơi đôi lông mày của Chung Nam Nguyệt. Nhan Vũ đưa tay chạm khẽ vào hai vết sẹo cắt ngang, rồi ghé sát tai anh, thì thầm một câu đầy độc ý: "Tôi thật sự ghét anh!"

Đó là sự thật. Nhan Vũ ghét Chung Nam Nguyệt, ghét cái thân phận cao cao tại thượng ấy, ghét lối cư xử tùy tiện, thích thì giữ, chán thì vứt của anh.

Ghét sự vô tình, ghét thói quen đùa bỡn người khác như một trò tiêu khiển, ghét sự tham lam vô độ của anh mỗi khi có ai đó tự nguyện trao đi.

Chung Nam Nguyệt chẳng thiếu gì, cũng chẳng màng đến điều gì. Mọi thứ với anh đều có thể cho, cũng đều có thể vứt bỏ. Cho đi, nhưng nhất định phải có cái gì đó đổi lại, dù chỉ là một chút vui đùa chẳng đáng giá.

Anh giống như một yêu tinh đẹp đẽ, lạnh lùng, không mang lấy một chút hơi ấm nhân gian, không có lấy một tia tình người.

Đáng ghét đến tận cùng.

Không kìm được cơn giận đang trào lên, Nhan Vũ cúi xuống cắn vào tai anh một cái, hít sâu một hơi rồi khẽ mắng: "Đồ tra nam! Tư bản đáng ghét!"

Chung Nam Nguyệt khẽ rên lên một tiếng, có lẽ là đau, mày cau lại trong giấc mơ, khẽ đẩy Nhan Vũ ra với vẻ mặt đầy oan ức.

Nhan Vũ giữ chặt, không cho anh vùng ra. Chung Nam Nguyệt liền đưa chân đạp hắn nhưng Nhan Vũ lập tức tóm lấy mắt cá chân anh, vòng qua eo mình rồi bẻ gập anh lại thành một tư thế kỳ lạ.