Nếu là người khác nói vậy, Chung Nam Nguyệt đã cho ăn một cú rồi. Nhưng tình huống hiện tại lại vô cùng tréo ngoe. Trong lúc không phòng bị, anh đã bị kéo vào trò chơi này mà không hề hay biết.
Thân phận chủ - khách đã âm thầm đảo ngược.
Chung Nam Nguyệt không ổn rồi.
Đây là công ty của anh, xung quanh toàn là người ngoài, không thể tùy tiện ra lệnh như trước.
Anh có muốn thì chỉ có thể cầu xin Nhan Vũ.
Nịnh nọt, trêu chọc, làm đủ mọi cách để cậu ta hài lòng.
Anh cảm thấy đầu óc mình như quay cuồng, liền ghé tai Nhan Vũ, khàn giọng gọi một tiếng: “Bảo bối!”
Nhan Vũ nhíu mày, lạnh lùng đẩy anh ra: “Anh chỉ biết mấy câu sến súa đó thôi à?”
Chung Nam Nguyệt khựng lại.
Hình như tên này… rất khó chiều.
Một tia sáng lóe lên trong đầu anh.
Cậu ta ghét kiểu gọi mơ hồ. Nghĩa là, cậu ta muốn được gọi bằng tên thật.
Vậy nên Chung Nam Nguyệt khẽ gọi: “Nhan Vũ.”
Quả nhiên, Nhan Vũ buông tay, để anh lại gần hơn.
Đúng là đồ trẻ con.
Chung Nam Nguyệt nhắm mắt, thì thầm: “Tiểu Nhan.”
Rồi hôn lên môi cậu ta, nhẹ nhàng gọi tiếp: “Nhan Nhan. Nhan Nhan.”
Vẫn không được đáp lại.
Cậu đành nhớ lại cái tên buồn nôn mà Đỗ Tiêu từng chọc mình, cắn răng gọi: “Nhan bảo! Tôi thích cậu.”
Bàn tay Nhan Vũ siết chặt eo anh, rồi vuốt dọc sống lưng anh, khiến Chung Nam Nguyệt run rẩy.
“Tiếp tục đi.” Cậu ta thì thầm, nhắm mắt đáp lại nụ hôn.
…
Khi Chung công tử vừa đặt chân đến Vinh Thành để lập nghiệp, ai nấy đều cho rằng anh chỉ là một thiếu gia ăn chơi, nổi hứng làm màu cho vui.
Thế nhưng, anh lại vô cùng chăm chỉ. Không quản khó khăn vất vả, anh miệt mài chạy đôn chạy đáo tìm nhà tài trợ, từ bữa tiệc rượu này sang bữa tiệc khác để gây dựng các mối quan hệ.
Chỉ sau hai tuần, cả công ty đã dần thay đổi cái nhìn về anh.
Vậy mà vào một ngày cuối tuần mưa gió, anh lại đột ngột vắng mặt trong cuộc họp quan trọng đã được sắp xếp từ sáng sớm. Cửa phòng bị khóa trái, mặc cho trợ lý đứng ngoài gọi mãi không thưa, cứ như một vị hôn quân say mê mỹ sắc, bỏ bê triều chính.
Tối đến, Nhan Vũ ghé sát tai thì thầm: “Như vậy đã đạt yêu cầu chưa?”
“Cũng tạm.” Chung Nam Nguyệt gần như kiệt sức, nhắm mắt lại, khó khăn đáp lời.
“Ồ.” Nhan Vũ không chút giận dỗi, chỉ lật người anh lại.
“Vậy thì tiếp tục thôi.”
...
Tác giả có lời muốn nói:
Một bé công thích được vợ gọi là “bảo bảo”.