Ngay sau đó, cậu ta cúi người hôn anh lần nữa, chặn hết mọi lời nói, thì thầm: “Không cần anh kể chuyện nữa. Tôi muốn anh hành động cho rõ ràng. Đừng dỗ tôi như con nít.”
Câu nói khiến Chung Nam Nguyệt không phân biệt nổi ai mới là người chủ động. Anh bật cười, khẽ lắc đầu, giọng lạnh lùng: “Cậu đang ra lệnh cho tôi à?”
“Không.” Nhan Vũ lắc đầu: “Anh hiểu nhầm rồi.”
“Tôi là người trêu chọc trước. Nhưng khi anh không chịu nổi mà đáp lại thì tôi cũng phải trêu chọc anh lại. Như vậy mới công bằng.”
Chung Nam Nguyệt cúi xuống, cắn cằm cậu ta, giọng khàn khàn: “Cậu chơi cũng cao tay đấy, bảo bối.”
“Chơi không?” Nhan Vũ hỏi lại.
Chung Nam Nguyệt nhướng mày: “Thử xem.”
Nhan Vũ khẽ vuốt mặt anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau. Môi gần chạm môi, cậu ta hỏi: “Anh thích tôi đúng không?”
Chung Nam Nguyệt không phủ nhận. Anh chủ động hôn cậu ta, giọng lười nhác nhưng cợt nhả: “Còn sao nữa. Tiền của ai cũng không từ trên trời rơi xuống. Ba mươi triệu đấy. Không thích cậu, tôi đem ba mươi triệu ra mua tội làm gì?”
Nhan Vũ đáp lại nụ hôn ấy.
Chung Nam Nguyệt còn chưa kịp thỏa mãn, đã thấy cậu ta nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi tiếp: “Lần ở Thủy Tinh Hồ, anh thấy rất sung sướиɠ, đúng không?”
Thật trẻ con.
Ngay cả chuyện đó mà cũng phải so đo đúng sai.
Nụ hôn bị từ chối khiến Chung Nam Nguyệt hơi bực nhưng anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, giọng đầy trào phúng: “Không có. Bình thường thôi.”
“Nói dối.” Nhan Vũ cắn anh một cái đầy sự trừng phạt.
Đột nhiên Chung Nam Nguyệt nghĩ đến chuyện gì đó, liền đẩy cậu ta ra: “Không phải cậu ghi âm lại mấy thứ đó đấy chứ?”
“Không.” Nhan Vũ đáp. “Tôi không ghi âm gì cả.”
Giọng điệu cậu ta khiến Chung Nam Nguyệt cảm thấy, câu phủ nhận ấy không chỉ áp dụng cho chuyện này.
Quả nhiên, Nhan Vũ tiếp lời: “Tôi nói vậy là do anh cứ muốn phủi sạch mọi thứ nên tôi chỉ thuận miệng lừa anh thôi.”
Cậu nhếch môi, cười mỉa mai rồi hôn lên má Chung Nam Nguyệt như một kiểu bù đắp: “Anh cũng dễ bị lừa quá đấy. Vậy mà cũng đòi mở công ty? Nếu không có nhà chống lưng thì phá sản từ lâu rồi.”
Rồi cậu kéo Chung Nam Nguyệt ngã xuống ghế sô pha, ôm anh lên người rồi nhìn thẳng vào mắt anh: “Tôi đã làm được. Giờ đến lượt anh.”
Anh ta làm được thật.
Thậm chí… là quá đáng.
Chung Nam Nguyệt muốn hôn cậu ta nhưng lại bị né tránh.
“Không được chơi xấu.” Nhan Vũ nói.
“Phải khiến tôi thật sự muốn thì mới được.”