Chương 8

Nét chữ trên đó rất nguệch ngoạc, thậm chí có phần ngông cuồng. Dựa trên kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm, Tống Minh Tê đoán đó có thể là một thanh niên.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của Tống Minh Tê nhất là nội dung mà độc giả này trích dẫn rất đặc biệt.

Ví dụ như "Bạn có điều gì muốn nói với kẻ đã sát hại ông Hidaka không?": “Người phát hiện ra thi thể": “Ông Hidaka đã bị gϊếŧ như thế nào?"... Rõ ràng đây không phải là những câu nói vàng, cũng không phải đoạn quan trọng thúc đẩy cốt truyện, chỉ là những đoạn không mấy liên quan, nhưng độc giả này khi viết đã dùng lực bút mạnh mẽ đến độ hằn cả qua giấy, còn đánh thêm một loạt dấu hỏi to đùng phía sau.

Tống Minh Tê không biết người này sao lại chép những thứ đó, cảm thấy hơi kỳ quái.

Mưa dần ngớt, vì một linh cảm nào đó, anh xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay của mình ra để lại lời nhắn:

"Chào bạn, bạn có thể chia sẻ cảm nhận về cuốn sách này với tôi không, cũng như cái hay của những câu trích dẫn này?"

Anh cũng kẹp tờ giấy đó vào trong sách và đặt lại lên giá, sau khi ra khỏi thư viện, anh bận rộn với công việc nên nhanh chóng quên bẵng chuyện này.

Cho đến một tuần sau, anh đến thư viện mượn sách như thường lệ, khi từ nhà vệ sinh bước ra vô tình nhìn thấy tấm biển khu văn học nước ngoài, lúc đó mới nhớ đến cuốn sách kia.

Với một tâm trạng mong chờ, anh rút nó ra, và thấy người đọc kia vậy mà thật sự đã hồi đáp sau lời nhắn của anh.

"Đây không phải là trích dẫn, chỉ là tôi cần viết nguệch ngoạc vài thứ khi đang suy nghĩ."

"Cảm nhận khi đọc không tốt lắm, bản dịch tiếng nước ngoài hơi khó đối với tôi, nhiều thứ tôi chưa từng thấy, ví dụ như hoa anh đào kép."

Tống Minh Tê suy nghĩ một chút, rút bút máy ra viết phía sau: "Số ký hiệu S685.12, có thể xem hình minh họa hoa anh đào kép."

Một tuần sau, anh lại nhận được hồi đáp từ độc giả kia —

"Bạn có biết “Nerd” nghĩa là gì không?"

Trong đời Tống Minh Tê cũng không phải chỉ một hai lần nhận được những đánh giá tương tự, tuy không mấy thiện chí nhưng cũng không khiến anh tức giận.

"Bạn cho rằng tôi là mọt sách. Vậy bạn là người như thế nào?" Với một chút tâm lý phản công, Tống Minh Tê tiếp tục viết: “Bạn khoảng hai mươi tuổi, nam giới, có lẽ là sinh viên của một trường học gần đây. Hồi nhỏ có thể thuận tay trái, sau này được uốn nắn lại, chiều cao chắc chắn trên 1m80?"

Độc giả lạ mặt: "Sao bạn biết? Bạn quen tôi à? (Kèm theo hình vẽ một ngọn lửa nhỏ giận dữ)"

Tống Minh Tê: "Tôi suy luận từ nét chữ và thói quen dùng từ. Còn về chiều cao, vì cuốn sách này đặt trên giá sách cao nhất."

Độc giả lạ mặt: "Bạn cũng ghê gớm đấy. Nhưng mà mọt sách này, tôi nói chưa thấy hoa anh đào kép là muốn được tận mắt nhìn thấy, với lại tôi lên mạng tìm là biết ngay, sao phải xem hình minh họa?"

Tống Minh Tê: "Khi ở thư viện, tôi thích dùng một cuốn sách để tra cứu thông tin trong một cuốn khác, bởi vì đồng thời có thể thu thập thêm kiến thức từ cuốn sách đó. Hơn nữa, tôi tin rằng đến thư viện đọc sách là vì điện thoại không thể giải quyết mọi vấn đề."

Độc giả lạ mặt: "Ừm, nếu nói như vậy thì đúng là thế. Vấn đề của tôi không thể giải đáp bằng điện thoại."

Tống Minh Tê: "Vấn đề gì? Có thể nói ra nghe thử."

Độc giả lạ mặt: "Ví dụ như, tôi muốn biết, liệu có thể khiến chó mở miệng nói chuyện được không."