Chương 7

Tống Minh Tê trả lời: “Được rồi, cảm ơn.”

Hoắc Phàm nói: “À đúng rồi, tớ tiện thể có chuyện riêng muốn hỏi cậu.”

“Cậu nói đi.”

“Từ góc độ tâm lý học, làm sao tớ biết được James có thật lòng khi nói tớ “rất tuyệt” khi ở trên giường hay không?”

Nếu là người khác thì Hoắc Phàm có lẽ đã bị chặn mười lần rồi, nhưng chỉ có Tống Minh Tê coi vấn đề này như một vấn đề học thuật để thảo luận. Anh nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Cậu có thể đọc cuốn “Nói dối” của Paul Ekman.”

“Được, cảm ơn.” Hoắc Phàm nói một cách khéo léo: “Chúng ta cứ nói vậy đi, có cái nào dễ hiểu hơn một chút không?”

“Vậy thì cuốn “Tâm lý học nói dối” của Miranda Doyle, Lời nói dối số 63.”

“63... Được rồi, tớ sẽ tìm đọc.” Hoắc Phàm liên tục gửi hai icon giơ ngón cái, bày tỏ tâm trạng như tìm thấy báu vật: “Cảm ơn Dr. Tống!”

Lần này “chiêu trò” được chôn giấu quá sâu, không thể nhìn thấy phản ứng của Hoắc Phàm ngay lập tức, khiến Tống Minh Tê có chút buồn bã.

Sau khi tắt điện thoại, anh thay áo sơ mi, cho hai cuốn sách mượn từ tuần trước vào túi, chuẩn bị lái xe đến thư viện. Hoắc Phàm nhắc nhở anh rằng, vì nghiên cứu vụ án mới, ngoài việc đến trường dạy học cho sinh viên, anh đã không ra khỏi nhà suốt một tuần.

Thư viện thành phố Quảng Nam được xây dựng vào năm 1988, tổng cộng ba tầng, tòa nhà không cao, trông như một cuốn sách đang mở. Dòng chữ vàng trên đó do cựu hiệu trưởng Đại học Quảng Nam đề tựa, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Tống Minh Tê sau khi trả lại những cuốn sách đã mượn, đi thẳng lên khu vực văn học nước ngoài ở tầng hai, bước vào giữa những giá sách san sát, rồi dừng lại ở một góc rất hẻo lánh.

Anh muốn tìm cuốn sách vẫn còn trên giá, không bị mượn, anh thở phào nhẹ nhõm. Theo lệ, anh lấy cuốn "Ác Ý" của Higashino Keigo ra, đi đến bàn ghế cạnh cửa sổ kính sát đất và bắt đầu lật xem tỉ mỉ.

Trên tờ giấy ghi chú mà anh đã kẹp vào lần trước, anh như mong đợi đã thấy lời nhắn của một độc giả lạ mặt dành cho mình –

“Mọt sách, cậu có biết về Ted Bundy không?”

Độc giả này chính là “cậu trai thư viện” mà Hoắc Phàm nhắc đến.

Lần đầu tiên họ giao lưu với nhau có thể truy ngược về bốn tháng trước.

Quảng Nam nằm ven biển, thời tiết cực kỳ bất ổn, thời tiết cực đoan trong thời gian ngắn có thể đến bất cứ lúc nào. Hôm đó, anh lái xe đi dự một buổi diễn thuyết, mắt thấy từ trời quang mây tạnh bỗng biến thành mây đen vần vũ, ngay sau đó một trận mưa như trút nước lẫn với mưa đá ập xuống.

Mặt đất lập tức đọng lại lớp nước mưa không hề nông, kính xe kêu lách tách, dòng nước uốn lượn, chẳng còn nhìn rõ bất cứ thứ gì. Tống Minh Tê đành phải tạm dừng xe, chui vào thư viện thành phố gần nhất để gϊếŧ thời gian, chờ cho mưa ngớt.

Thông thường, ở thư viện anh có xu hướng đọc các sách chuyên ngành về tâm lý học, nhưng hôm đó vì phải đi gấp ngay khi tạnh mưa nên anh chọn một cuốn văn học nước ngoài mang tính giải trí, định xem qua loa.

Sau khi vào nhà vệ sinh lau khô áo khoác, Tống Minh Tê lật giở những cuốn sách trên giá một cách tùy ý.

Khi anh mở cuốn sách "Ác Ý" ra, một trang giấy từ bên trong rơi xuống.

Nhặt lên, anh phát hiện đó là phần trích dẫn và ghi chú của một độc giả lạ mặt, kẹp ở khoảng trang ba mươi, rõ ràng người này vẫn chưa đọc xong.