Trên đó viết tên anh ta – Chu Linh.
“Rối loạn chức năng sinh lý là rối loạn hành vi và cảm giác tìиɧ ɖu͙©, thường biểu hiện bằng những bất thường hoặc thiếu sót về tâm lý và phản ứng sinh lý tìиɧ ɖu͙©, là tên gọi chung cho nhiều triệu chứng khác nhau (tớ tra Baidu đấy). Hầu hết bệnh nhân sẽ không chủ động đi khám vì xấu hổ, cơ bản là rất khó phát hiện.”
“Sorry, tớ vừa hoàn thành một ca phẫu thuật bóc tách u mạch máu, bây giờ mới thấy tin nhắn của cậu.”
“Sao vậy? Bạn trai cậu “không được” à?”
Trưa hôm sau, Tống Minh Tê liên tục nhận được ba tin nhắn mới, nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện với Hoắc Phàm, anh tự chất vấn bản thân ngu ngốc đến mức nào khi lại đi hỏi một bác sĩ chỉ biết sao chép nội dung từ Baidu cho mình.
Hoắc Phàm là bạn học kiêm bạn thân của Tống Minh Tê khi còn học ở Đại học Quảng Nam. Khác với Tống Minh Tê học tâm lý học, Hoắc Phàm học chuyên ngành y học ngoại khoa. Hai người quen nhau trong một tiết học đại cương, và nhanh chóng cùng nhau thảo luận các vấn đề học thuật, tranh giành danh hiệu "ngôi sao thư viện".
Thời đại học, tên của hai người thường xuyên được nhắc đến cùng nhau, không chỉ vì xu hướng tính dục đặc biệt của họ, mà còn vì cả hai đều được công nhận là "geek", tức là những "cuồng học thuật": “mù tịt giao tiếp" trong mắt mọi người.
Hoắc Phàm sau khi tốt nghiệp đã sang Mỹ du học, hiện đang là bác sĩ ngoại khoa tại một bệnh viện tư nhân ở Mỹ, còn bạn trai của cậu ấy, James, chính là bác sĩ khoa Nam học.
“Hiện tại tôi đang độc thân... ” Tống Minh Tê thành thật trả lời.
“Tớ cứ tưởng là cậu trai ở thư viện hay trao đổi ghi chú qua sách với cậu đã “cắn câu” rồi chứ.” Hoắc Phàm gửi một icon mèo con ngạc nhiên: “Cậu vẫn còn “chơi” tình yêu trong sáng à?”
“... Cho đến bây giờ, nội dung trò chuyện của chúng tôi chỉ giới hạn ở sở thích.” Tống Minh Tê xoa xoa ấn đường bị kính đè mỏi: “Với lại tuần trước tôi bận nên không đi thư viện được.”
“Oh my god! Vậy chẳng lẽ là cậu “không được” sao? I”m so sorry!” Không hiểu sao cùng là chữ viết mà những gì Hoắc Phàm gửi lại tự động có hiệu ứng giọng nói: “Nhưng không sao đâu Tống Minh Tê, Wright bị tăng động, Hawking bị xơ cứng teo cơ một bên, bệnh của cậu không thành vấn đề lớn đâu, sẽ không ảnh hưởng đến việc cậu trở thành một nhà nghiên cứu vĩ đại đâu.”
Tống Minh Tê bất lực nhắc lại: “Hoắc Phàm, tôi đang phân tích hồ sơ tội phạm.”
“Cũng đúng.” Hoắc Phàm nói: “Cậu là “thụ” mà, có “không được” thì có sao đâu? Vừa nãy tớ quên mất, làm tớ giật cả mình.”
“... ” Tống Minh Tê hít sâu lần thứ ba trong ngày: “Vậy rốt cuộc còn cách nào khác để xác nhận không?”
Một lát sau Hoắc Phàm trả lời: “James vừa trả lời tớ, nói rằng đàn ông dưới 30 tuổi, tần suất 5-8 lần một tháng là bình thường, có thể xem tần suất của anh ta xem sao.”
Tống Minh Tê lại gửi lại cái icon mèo con dấu hỏi mà Hoắc Phàm vừa gửi cho mình: “Tớ phải xem kiểu gì?”
“Tớ làm sao biết được?” Hoắc Phàm nói: “Một là cậu quen đối tượng của anh ta, hai là cậu trở thành đối tượng của anh ta.”
“Nhưng mà... ” cậu ta tiếp tục nói: “Thông thường những người như vậy rất bài xích tiếp xúc với người khác giới, bởi vì họ không thể đáp ứng nhu cầu của đối phương. Hơn nữa, theo hệ thống tư pháp của Mỹ, những điều này đều không thể làm bằng chứng. Tớ nghĩ lấy cái này làm điểm đột phá thì hiệu quả không cao.”