Chương 42

Tống Minh Tê bản năng giãy giụa kịch liệt, trong quá trình phản kháng, mông anh hình như bị ai đó từ phía sau va vào hai cái, anh cố gắng nép sát vào cánh tủ rửa mặt để trốn tránh, nhưng đối phương vẫn không buông tha đuổi theo, hình xăm chữ Y ở hõm ngón cái cứ bay lượn ngay dưới chóp mũi, như một con muỗi đang hút máu anh.

Cằm rất nhanh truyền đến cảm giác đau đớn gần như trật khớp, Chu Linh từ phía sau đè chặt cả người anh, ấn nửa thân trên anh sát vào phía trên bồn rửa mặt, tay từ phía sau vòng ra trước thọc sâu vào khoang miệng anh, đè rễ lưỡi yếu ớt của anh, móc họng nghẹn ứ của anh.

Động tác của anh ta đơn giản, thô bạo, ngón tay thọc rất sâu, chỉ hai ba cái đã lập tức kí©h thí©ɧ phản xạ vòm họng, Tống Minh Tê nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nôn thốc nôn tháo.

Anh có thể đã nôn ra vài thứ, cũng có thể không, bởi vì gọng kính đã hoàn toàn lệch lạc, mắt nhòe đi vì nước mắt, đầu óc choáng váng, anh không nhìn rõ.

Đến khi khó khăn lắm mới nôn xong ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Chu Linh đang thong thả rửa tay bên cạnh qua gương, mặt không biểu cảm như một bác sĩ phẫu thuật vừa hoàn thành ca mổ.

“Nôn xong rồi à?”

“Ưʍ... ”

Thay vì nói Tống Minh Tê “ưm” một tiếng, chi bằng nói anh chỉ phát ra một tiếng rêи ɾỉ.

Nhưng lúc này anh cũng chẳng buồn để ý đến hình tượng, vùi mặt vào dòng nước, một lúc sau mới yếu ớt hỏi: “Trong rượu rốt cuộc có gì?”

“Thuốc nghe lời.”

“Sao anh biết?”

“Lúc đi làm tôi nghe hắn ta nói chuyện với người khác.”

Móng tay của Chu Linh cắt tỉa gọn gàng, dưới dòng nước chảy, gân xanh và các khớp ngón tay trên mu bàn tay đều rất nổi bật, Tống Minh Tê nhìn thấy trên đó còn có vết răng do mình để lại khi phản kháng.

Không hiểu sao, lời Chu Linh nói về thuốc nghe lời như chảy vào trong đầu, Tống Minh Tê cảm thấy nóng hơn, anh kéo cổ áo đang vướng ở yết hầu xuống. Lúc này anh mới phát hiện Chu Linh dường như vừa tan làm đã vội vã chạy đến, trên người vẫn mặc bộ đồng phục công nhân của ban quản lý.

“Tôi tưởng anh sẽ không đến.” Tống Minh Tê miễn cưỡng cười một tiếng: “Anh đang lo lắng cho tôi à?”

Chu Linh lạnh giọng ngắt lời: “Vì anh rất ngu ngốc.”

“Nhưng ly tôi vừa uống là ly Tưởng Minh Vũ tự rót cho mình.” Giọng Tống Minh Tê vẫn khàn đặc, như thể vừa bị móc họng làm hỏng: “Hắn ta cúi người nhặt xúc xắc lúc tôi lợi dụng cơ hội tráo đổi.”

Chu Linh nhíu mày, hơi bất ngờ: “... Sao anh không nói sớm?”

“Anh không cho tôi cơ hội.” Tống Minh Tê lại ôm cổ ho khan hai tiếng, phàn nàn: “Anh thọc sâu quá.”

Lời này nghe có gì đó không ổn, Chu Linh nghiến chặt răng hàm, hồi tưởng lại chuyện hoang đường mình vừa làm, cũng trở nên mất tự nhiên.

Hai người lại cùng nhau im lặng một lúc, trong không gian chật hẹp, kín mít chỉ có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp và nặng nề của Tống Minh Tê. Khóe miệng anh vừa bị kéo căng đến đỏ bừng, môi mỏng mà mọng, hơi ẩm trên đó đang dần bốc hơi, Chu Linh dời tầm mắt khỏi đó.

“Tại sao anh lại muốn làm quen với tôi?”

“Kết bạn.”

Chu Linh chất vấn lại: “Kết bạn?”

“Vì anh không giống bọn họ.”

Khi nói ra câu này, Tống Minh Tê đột nhiên nhận ra, Chu Linh quả thực không hợp với những người xung quanh anh ta.

Anh ta trầm mặc ít nói, làm việc nghiêm túc, dễ để lại ấn tượng tốt, nhưng trong túi lại lúc nào cũng kè kè con dao nhỏ. Anh ta không uống rượu, hiếm khi hút thuốc, cũng thiếu đi ham muốn bình thường đối với tiền bạc, sống một cuộc sống cảnh giác và vô cùng tỉnh táo. Giống như con linh dương cúi đầu uống nước, lúc nào cũng đề phòng.