Chương 40

“Các anh thường xuyên đến đây chơi à?” Tống Minh Tê làm như vô tình bắt chuyện.

“Lúc rảnh rỗi thôi. Đánh hai phải không?” Tưởng Minh Vũ đi trước, quăng ra một lá bài: “Rô bốn.”

Tống Minh Tê giả vờ không xếp bài ngay ngắn, tay trái đổi sang tay phải, mấy lần suýt làm rơi bài xuống đất.

Trần Chí thấy vậy cười phá lên, vẫy mọi người lại xem: “Mấy cậu xem người thành phố kìa, chỗ nào cũng nhỏ xíu, có tí bài mà một tay cũng không xếp xuể.”

Ánh mắt của hai người còn lại cũng đổ dồn lên Tống Minh Tê, thẳng thừng đánh giá từ trên xuống dưới, lướt qua ngực và bụng anh, rất nhanh cũng cười đầy ám muội.

Không biết Tống Minh Tê là quá cù lần hay tính tình quá tốt, cũng không nói thêm gì, chỉ lịch sự mỉm cười, mãi mới xếp xong bài, rồi đứng dậy một nửa người, với qua Tưởng Minh Vũ để lấy hạt dưa thì lại vô ý làm đổ cái hộp đựng xí ngầu trên bàn, những quân xúc xắc rơi lách cách khắp sàn.

Anh vội vàng luống cuống nói xin lỗi, Tưởng Minh Vũ hào phóng vỗ vai anh một cái, cùng Trần Chí, Trương Quỳnh và mấy người kia cúi xuống nhặt, khi đứng thẳng dậy anh nghe Tống Minh Tê hỏi: “Cái anh Chu Linh đó, tôi cũng tìm anh ta sửa đồ mấy lần rồi, chẳng bao giờ nói chuyện tử tế. Anh ta có phải là khá kiêu ngạo không, tôi thấy anh ta cũng không chơi với mấy anh?”

“Hắn á, đúng là cục đá trong hố xí, vừa thối vừa cứng đầu. Chỉ có một lần họp đồng hương ở Rao Bắc, kiểu gì cũng phải có người chạy việc vặt chứ, nên tôi cố kéo hắn đi, ai dè mẹ nó nửa buổi không nói được nửa lời.” Tưởng Minh Vũ không hiểu tại sao Tống Minh Tê cứ mãi quan tâm đến cục đá khó ưa này, hắn thiếu kiên nhẫn vắt chéo chân: “Nhưng cũng chẳng sao, tôi bận quá thì nhờ hắn chạy mấy đơn hàng giúp, dù sao hắn cũng ít nói, đương nhiên sẽ không nói “không” rồi.”

Hắn nói xong phá lên cười lớn. Nhưng Tống Minh Tê không cười, anh quăng ra một lá Bích năm: “Các anh đều là người Rao Bắc à?”

“Đúng vậy. Nghèo chết đi được, cái nơi khỉ ho cò gáy!”

“Trước khi đến Quảng Nam các anh đã quen nhau chưa?”

“Haizz... Không quen, đều là dân nhà quê, ai quen ai chứ? Nhưng mà mấy cái làng nhỏ thì lắm lời đồn, tôi cũng nghe người ta nói... ” Tưởng Minh Vũ ghé sát vào nói nhỏ: “Hắn là một thằng quái thai, đồ khắc tinh, bố hắn chết mẹ hắn bỏ đi, sống cô độc một mình.”

“Vậy hắn không còn người thân nào khác sao?”

“Ồ, hắn là do chị hắn nuôi lớn, sau này chị hắn đi làm thuê ở thành phố, nghe nói là đến khu Quảng Nam này này, rồi sau đó thì không tìm thấy người nữa.”

Tống Minh Tê kỳ lạ hỏi: “Cái gì gọi là không tìm thấy người?”

“Ai mà biết.” Tưởng Minh Vũ ném ra một lá J, nói đầy ẩn ý: “Theo tôi thì là cố ý không liên lạc với hắn, không muốn mang theo cái gánh nặng này thôi, một người phụ nữ mang theo một thằng em như thế thì làm sao mà lấy chồng tốt được, kiếm được tiền chẳng phải đều đổ vào hắn hết sao? Dù sao nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ không cưới một cô gái như vậy, mẹ kiếp đúng là phá gia chi tử!”

Hắn nói rồi thô lỗ nhả một ngụm khói thuốc. Chiếc áo ba lỗ tương tự mặc trên người Chu Linh là một món đồ thời trang, còn trên người Tưởng Minh Vũ thì lại giống như sợi dây thừng buộc bánh chưng. Hắn lại đẩy ly rượu về phía Tống Minh Tê, ra vẻ không vui: “Uống đi chứ, không nể mặt anh em à?”