“À phải rồi, quên hỏi, sau đó anh có thắng không?” Tống Minh Tê giải thích: “Tôi ra trước giữa chừng.”
Chu Linh cười khẩy: “Xem ra anh cũng chẳng hứng thú như lời anh nói.”
“Cái gì?”
Chu Linh lại không nói nữa, chỉ đáp: “Ừm, thắng rồi.”
Hắn nói như không có gì, tuyệt nhiên không nhắc đến sự thảm khốc của hiệp đấu cuối cùng. Trọng tài đã phải dùng sức kéo hắn ra khỏi người đối thủ.
Tống Minh Tê nhìn hắn đi về phía một chiếc mô tô không mấy bóng bẩy, mặc dù động cơ hung hãn, chiều cao và trọng lượng cũng khá hợp với vóc dáng Chu Linh, nhưng thân xe rõ ràng được lắp ráp lại từ những bộ phận cũ kỹ, trong mắt Tống Minh Tê thì đây đúng là một đống sắt vụn chẳng có chút an toàn nào.
“Anh có muốn đi xe của tôi không?” Tống Minh Tê vẫn cẩn thận kẹp chiếc chìa khóa xe của hắn nói: “Dù sao xe của tôi cũng phải đi rửa rồi.”
Khi người ta cạn lời thật sự sẽ bật cười, Chu Linh nghiêng đầu: “Có ai nói với anh chưa, nếu không biết nói chuyện thì có thể đừng nói?”
“Dơ bẩn và sạch sẽ là sự thật khách quan.” Tống Minh Tê nói: “Tôi chỉ có ý kiến với bụi bẩn và vi khuẩn, tôi không nhắm vào con người, cũng không tán thành việc tự ép mình chịu đựng chỉ để thể hiện mình có giáo dưỡng, điều đó rất giả tạo.”
Chu Linh cảm thấy những lời nói thẳng thắn này của anh cũng khá thú vị: “Vậy nếu tình hình không cho phép, nhất định phải ép buộc thì sao?”
“Tôi từng được điều trị liệu pháp giải mẫn cảm kiểu này, nhưng hiệu quả rất ít.” Tống Minh Tê đáp: “Tôi sẽ cảm thấy buồn nôn, trong trường hợp cực đoan còn có thể nôn mửa.”
Chu Linh rõ ràng chỉ đang đùa thôi, nhưng Tống Minh Tê lại không có khiếu hài hước, Chu Linh hoàn toàn không hứng thú với việc tại sao anh cần phải điều trị giải mẫn cảm, và tại sao lại buồn nôn.
“Vậy thì tôi cứ đứng xa anh một chút vậy.” Hắn nhún vai, đội mũ bảo hiểm chuẩn bị rời đi: “Để khỏi làm anh buồn nôn.”
Nhưng Tống Minh Tê lại gọi hắn lại: “Tại sao lại đến nơi như thế này để đấm bốc? Anh không sợ bị đánh chết à?”
Chu Linh im lặng một lát: “Tôi cần quen với loại hoàn cảnh này.”
“Hoàn cảnh nào?”
“Hoàn cảnh không phải hắn chết thì là tôi chết.”
Tống Minh Tê không hiểu.
Nhưng không kịp hiểu rõ, đối phương đã nhấc chân lên xe. Chu Linh giống như một người mẫu xe hàng đầu, chỉ một động tác đã khiến độ ngầu của đống sắt vụn này tăng lên gấp bội.
Tuy nhiên, những lời nói ra từ miệng “người mẫu xe” này lại không dễ nghe như vóc dáng của hắn. Hắn vặn ga hai vòng tại chỗ, trong tiếng gầm rú của động cơ: “tách” một tiếng đóng tấm chắn gió xuống.
Hắn không gọi anh là thầy Tống, cũng không gọi anh là ông Tống nữa. Hắn nói...
“Tống Minh Tê, đừng lãng phí thời gian vào tôi.”
Tiếng gầm rú của động cơ dần xa, nhưng Tống Minh Tê, người vừa hít đầy khói xe, lại không cho rằng mình đang lãng phí thời gian.
Anh có lý do để tin rằng, Chu Linh ra tay cứu anh hoàn toàn vì không muốn chuốc họa vào thân, dù sao hắn cũng đã mang một mạng người trên lưng, lại vừa được cảnh sát loại trừ nghi vấn, nếu lại gây rắc rối, rất có thể sẽ lọt vào tầm ngắm của cảnh sát một lần nữa.
Mặc dù hiện tại vẫn chưa có bằng chứng thực chất, nhưng vết sẹo, con dao nhỏ, sàn đấu quyền anh ngầm. Chu Linh có rất nhiều điểm đáng ngờ, bí ẩn khó lường.
Con người là loài động vật xã hội, mối quan hệ xã hội gần như bằng không cho thấy Chu Linh sẵn sàng từ bỏ mọi thứ bất cứ lúc nào, hắn đang chuẩn bị một chuyện lớn.