Tâm trạng Chu Linh bỗng dưng tốt hơn một chút, biểu cảm cũng thả lỏng hơn.
“Anh làm gì ở đây?”
Tống Minh Tê im lặng một lát, nhanh chóng phán đoán xem nếu trả lời mình chỉ tình cờ đi ngang qua thì đối phương có tin không.
Câu trả lời là không.
“Tôi theo anh đến đây.” Tống Minh Tê thẳng thắn thừa nhận.
Chu Linh nhíu mày nhìn anh, chờ đợi lời giải thích.
“Ừm... ” Anh nói một cách mập mờ: “Tôi rất hứng thú với anh.”
Cũng có thể coi là một loại sự thật nào đó.
Chu Linh cười mỉa mai một tiếng, nhưng dường như động đến vết thương trên mặt, liền lập tức không cười nữa: “Hứng thú kiểu nào?”
Tống Minh Tê chưa nghĩ ra, anh chọn cách ném ngược câu hỏi lại: “Anh nói xem?”
Tên mọt sách này hình như không biết dáng vẻ của mình lúc này trông rất dễ bắt nạt, vì vậy những lời nói ra có vẻ cợt nhả.
Lần này Chu Linh nhìn anh rất sâu, trong đầu lại bắt đầu hiện về lá thư kia, cảm thấy cơ thể thoạt nhìn mong manh này của Tống Minh Tê, dường như rất thích theo đuổi những đối tượng nguy hiểm và mạnh mẽ không phù hợp với anh ta.
Nếu hắn dẫm đầu anh ta xuống chân, anh ta cũng sẽ cam tâm tình nguyện sao?
“Vừa nãy anh Viên nói có một câu khá đúng.”
“Câu gì?”
Chu Linh nhìn anh, chậm rãi nói: “Anh có chút biếи ŧɦái.”
Trong ký ức của Tống Minh Tê, lần gần nhất anh bị gọi là biếи ŧɦái là khi bạn cùng phòng ở đại học biết anh là gay.
Xu hướng tính dục là tự do, bản thân Tống Minh Tê không hề thấy đây là chuyện đáng xấu hổ. Nhưng nó nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán của một số người trong cuộc sống đại học nhàm chán, khi Tống Minh Tê đang ở trong phòng thí nghiệm xử lý dịch não tủy của chuột bạch, những tin đồn về đời tư của anh lan truyền khắp trường, các bạn cùng phòng đều lên tiếng phản đối, nộp đơn xin chuyển phòng.
Tống Minh Tê rất muốn nói, gay không có nghĩa là cứ là đàn ông thì sẽ thích. Tuy nhiên lúc đó anh đang theo giáo sư nộp đơn xin xuất bản bài báo trên tạp chí khoa học uy tín, không có thời gian đôi co với bọn họ.
May mắn là bố anh chỉ thể hiện tình yêu theo kiểu chu cấp tiền bạc không tiêu hết, nên rất nhanh anh đã thuê được một chỗ ở ưng ý gần trường, không chỉ có được môi trường học tập yên tĩnh hơn mà còn tránh xa được danh hiệu phân biệt đối xử kia.
Ngoài ra, anh thừa nhận mình có chút sạch sẽ quá mức, nhưng về sở thích tình cảm và chuyện giường chiếu thì đều rất lành mạnh. Vì vậy nhất thời anh không hiểu ý của Chu Linh.
“Con người thường không trải qua quá trình biếи ŧɦái.” Tống Minh Tê đáp: “Ý tôi là sự thay đổi về hình thái và cấu trúc của động vật trong giai đoạn phôi thai, ví dụ như nhộng hoặc nòng nọc.”
Không có tiếng đáp lại. Ngoài tiếng ve kêu đơn điệu.
“Xin lỗi, tôi tưởng trò đùa này sẽ vui.” Tống Minh Tê tiếc nuối nói: “Bây giờ tôi có vẻ biếи ŧɦái hơn không?”
Không biết có phải là ảo giác không, anh cảm thấy sau khi nói câu này, Chu Linh hình như đã cười một chút, nhưng xung quanh quá tối, anh không thể xác nhận.
Mãi đến khi đi xuyên qua đầu kia của con hẻm, vài chiếc đèn đường mới xuất hiện. Lúc này Tống Minh Tê mới nhìn rõ Chu Linh quả thực đã bị đánh rất tệ, trên trán dán một miếng băng cá nhân, xương gò má và sống mũi đều bầm tím, khóe miệng còn dính vết máu khô, trông khá đáng sợ, phần cơ thể lộ ra ngoài áo ba lỗ thì không còn mấy chỗ lành lặn.