Chương 13

"Loại thường 30, loại tốt 60."

Tống Minh Tê nói: "Anh thêm WeChat tôi chuyển khoản cho."

Chu Linh lấy điện thoại ra, không biết đã qua mấy đời chủ, nhìn vỏ ngoài cũ kỹ thì ít nhất cũng đã dùng sáu bảy năm. Khi đưa mã QR, Tống Minh Tê để ý thấy móng tay của anh ta cắt rất ngắn, bàn tay thô ráp, có vài vết thương nhỏ, trên kẽ ngón tay cái và ngón trỏ có một hình xăm màu đen chữ Y, còn ngón giữa, ngón trỏ và ngón cái đều có vết chai sần ở mức độ khác nhau.

Yêu cầu kết bạn được chấp nhận rất nhanh, ảnh đại diện của Chu Linh là một cây đàn guitar.

Đối với một thợ sửa chữa thì nhạc cụ này có vẻ hơi quá chất văn nghệ, Tống Minh Tê nhíu mày, điều này ảnh hưởng đến sự phán đoán của anh về người này.

"Tôi chuyển anh 70, 10 tệ dư ra coi như phí đi lại."

Chu Linh không mở phong bì lì xì: "Công ty quản lý có tiêu chuẩn thống nhất, tôi chỉ nhận 60 thôi."

Cho thêm tiền boa mà lại bị từ chối, Tống Minh Tê có chút bất ngờ, cười bất khả tư nghị: "Tôi có đi khiếu nại anh đâu, vả lại, thật ra anh mua cái 30 tệ về, anh nuốt 30 tệ đó tôi cũng không biết."

Lời nói này ẩn chứa sự thành kiến và có chút khinh thường đối với ngành nghề này. Nhưng Chu Linh không hề nhúc nhích.

Đôi môi trước mặt anh ta đường nét rõ ràng, giọng nói cứ vang lên rồi lại chìm xuống, nghe thật trống rỗng. Chu Linh nhìn gương mặt vốn đang bày ra vẻ cao ngạo của Tống Minh Tê, trong đầu chợt hiện lên tài liệu Word mà anh ta đã thấy trên máy tính của Tống Minh Tê mấy ngày trước.

Đó là một lá thư đang được soạn thảo, gửi đến Nhà tù Quảng Nam, người nhận là Ngô Quan—

“Kính gửi ông Ngô,

Chào ông! Tôi viết thư này một lần nữa để bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình. Những gì ông đã làm là một tội ác hoàn hảo.

Ba tháng nữa là ngày ông ra tù. Trước đó, tôi hy vọng ông có thể cho phép tôi gặp mặt ông một lần, tôi muốn trực tiếp bày tỏ sự tôn sùng của mình.”

Không hiểu vì sao, ánh mắt Chu Linh bỗng trở nên lạnh lẽo, các đốt ngón tay anh ta trắng bệch, siết chặt cạnh điện thoại.

Tống Minh Tê lập tức im bặt, đang định lén lút dịch vài bước về phía ngăn kéo chứa súng điện, thì Chu Linh đột nhiên cúi đầu, xách hộp dụng cụ lên, không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.

Ngay sau đó, điện thoại của Tống Minh Tê nhận được thông báo đã nhận hồng bao.

Dựa trên phản ứng của Chu Linh khi bị cố ý chọc tức vừa rồi, có lẽ vì tuổi tác đã lớn hơn, anh ta tỏ ra ổn định hơn nhiều so với những gì Hồ Khải đã phản ánh, ít nhất có khả năng kiểm soát cảm xúc nhất định, và đối đáp lưu loát, là một người tư duy nhanh nhẹn nhưng không bộc lộ ra ngoài.

Những hung thủ như vậy thường để lại hiện trường có trật tự và kiềm chế. Điều này hoàn toàn trái ngược với những bức ảnh hiện trường của khu nhà tập thể mỏ.

Tống Minh Tê chỉ hoài nghi một lát, rồi nhanh chóng tự nhủ không nên kết luận quá sớm. Bởi vì bản tính con người phức tạp, có không ít tội phạm trong cuộc sống hằng ngày là những người hàng xóm nhiệt tình, người cha hiền lành, người chồng dịu dàng, chỉ khi đối mặt với một kiểu người cụ thể có thể kí©h thí©ɧ thần kinh, họ mới bộc lộ ra mặt cuồng loạn.

Tống Minh Tê là đàn ông, đương nhiên không phải đối tượng của hung thủ vụ án khu nhà tập thể mỏ.

Việc Chu Linh thể hiện sự lý trí như vậy cũng nằm trong dự đoán.