Anh hít một hơi thật sâu, bất ngờ mở tung cửa.
Người thợ sửa ống nước hôm đó đang đứng ngoài cửa, vẫn đội chiếc mũ lưỡi trai màu xám, bảng tên trước ngực ngay ngắn, quả thực viết hai chữ "Chu Linh", Tống Minh Tê cũng không hiểu sao trước đây mình lại bỏ qua thông tin quan trọng như vậy.
Lần này anh rút kinh nghiệm, sau khi quan sát kỹ lưỡng, anh phát hiện người thợ sửa chữa này quả thực trẻ hơn anh tưởng tượng, một sợi dây chuyền bạc lấp ló trên cổ, bộ đồ bảo hộ và quần bảo hộ rất hợp với anh ta, cả người trông đặc biệt cao ráo. Chỉ là không biết hôm nay anh ta đến từ nhà nào mà quần áo đầy bụi bặm, không được gọn gàng như lần đầu gặp mặt.
"Chào anh, sửa... "
Lần này còn chưa đợi đối phương nói ra hai chữ "sửa chữa", Tống Minh Tê đã buột miệng: "Đèn hỏng rồi."
Chu Linh ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía trần nhà, phòng khách chỉ còn ánh sáng từ đèn ở lối vào và hành lang.
"Ừm, chính là cái này." Tống Minh Tê vừa nói vừa nghiêng người nhường đường cho anh ta vào, Chu Linh nhạy bén nhận ra đối phương đã để cửa hé sau lưng mình, không đóng chặt.
Không gian mở khiến người ta cảm thấy an toàn hơn, rõ ràng Tống Minh Tê cảm thấy ở chung một phòng với anh ta rất nguy hiểm.
Chu Linh cảm thấy buồn cười, nhưng không nói gì, chỉ đặt hộp công cụ xuống đất, ngẩng đầu nhìn quanh: "Công tắc là cái này phải không?"
"Đúng." Tống Minh Tê giả vờ bình tĩnh, giơ tay bật tắt hai lần: “Anh xem, giờ nó không sáng nữa."
Chu Linh đi đến kéo cầu dao điện xuống, nói: "Mượn cái ghế."
Một đôi giày bảo hộ cũ kỹ bọc giày được đi lên ghế ăn, Chu Linh đứng lên, ống quần bó chặt ở cổ giày, khiến bắp chân trông mạnh mẽ và dữ dằn. Trong phòng tối, chỉ còn ánh hoàng hôn màu cam từ ban công hắt vào, in bóng Chu Linh trên sàn thành một vệt dài và hẹp.
Tống Minh Tê đứng dưới ghế, khi ngước nhìn, hình dáng của người này càng cao lớn hơn, thậm chí có phần đáng sợ, anh cảm thấy vòng tay của anh ta có lẽ có thể ôm vừa hai người mình. Nhưng rất nhanh anh lại gạt bỏ cái ý nghĩ hoang đường đó đi.
Chu Linh tháo đèn ra, bên trong có một vài con bướm đêm đã chết: “Hỏng từ lúc nào?"
"Chiều nay."
"Cái đèn này lắp được bao lâu rồi?"
Chu Linh bật đèn pin chiếu vào, lập tức thấy bộ chấn lưu bị đứt một sợi dây. Vết cắt là do con người gây ra.
"Chắc ba năm rồi." Tống Minh Tê ngẩng mặt nói: “Sao vậy?"
Cột sáng của đèn pin di chuyển từ chiếc đèn sang khuôn mặt Tống Minh Tê, Chu Linh rũ mắt nhìn chằm chằm vào anh, một khuôn mặt không hề chột dạ và đầy vẻ kiêu ngạo –
Làn da trắng nõn mịn màng, ngũ quan tinh xảo, tóc chỉ vuốt nhẹ, trên sống mũi là cặp kính gọng vàng mảnh, nhìn qua là biết kiểu nhân viên văn phòng có xe riêng để đi làm, về nhà có điều hòa để dùng, toát ra một khí chất tinh hoa của giới tri thức từ trong ra ngoài.
Không khí đột nhiên im lặng một lúc. Trong sự tĩnh lặng này, Tống Minh Tê bàng hoàng nhận ra, mũi của mình đang đối diện với vùng hạ bộ của người đàn ông kia, đường nét trông khá phồng lên, anh lúng túng lùi lại một bước.
Cột sáng lại di chuyển đi.
Một lúc sau, Chu Linh nhảy xuống khỏi ghế, vừa lau đèn vừa nói: "Bộ chấn lưu hỏng rồi, phải thay."
Tống Minh Tê hoàn toàn không rõ nhãn hiệu và thông số, đương nhiên không thể tự đi mua: "Bao nhiêu tiền, anh mua giúp tôi một cái nhé."