Chương 7

---

Đêm khuya hôm đó.

Gió thổi nhẹ qua song cửa, mang theo hương trầm nhàn nhạt. Căn phòng vắng lặng chỉ còn lại tiếng thở khe khẽ của người vừa tỉnh lại sau cơn sốt kéo dài.

Anh Anh hé mắt, ánh nhìn mơ hồ. Ánh sáng ngoài cửa sổ dịu nhẹ, như dòng suối ấm áp len lỏi vào tận đáy tâm can.

Trước mặt cậu là một bóng người quen thuộc, dáng người thanh thoát như gió lướt qua cành trúc, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ quen thuộc. Không có vẻ vào là lo lắng cho cậu đến mức mất ngủ, nhưng đồng thời lại chẳng vương chút tình nào của trần tục, người ấy chỉ đơn giản là lặng lẽ ngồi đó bình thản như núi ở phía xa, băng trôi trong lòng mà thôi.

“Chẳng lẽ ta làm con thức giấc rồi sao?”

Giọng nói nhẹ nhàng của Lục Thanh Tri như tiếng chuông ngân trong thiền viện làm cho người ta si mê, làm cho tâm trí nhỏ bé của Anh Anh cứ lay động không ngừng.

“Con.. Không có... Là do con giật mình tỉnh giấc, không liên quan đến thầy đâu ạ!"

Người ấy không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu, tay nâng chén thuốc còn ấm rồi từ từ đi lại đưa cho cậu chén thuốc đó. Cậu mấp máy định uống, nhưng có lẽ vì giờ đây cậu không chỉ cố gắng chống trọi qua cơn sốt mà còn phải chống chọi với sức hấp dẫn của người mình thích nên có làm vương chút thuốc ra ngoài. Người ấy không nói gì, cúi người xuống,nhìn và khuôn mặt cậu một cách từ tốn, chẳng có chút vội vàng nào nhưng lại khiến người kia khuôn mặt ngày càng đỏ, Y thấy vậy thích thú trêu chọc cậu.

"Con sao vậy, con thích vi sư đến vậy sao?"

Cậu giật mình, trái tim như bị đánh một cú, đập thình thịch không theo nhịp.

"Thầy...Thầy Con..."

“Chỉ là một cách tốt xem con có thật sự uống thuốc không thôi. Đừng quá để tâm.” Y thản nhiên đáp, tay lấy khăn lau khóe môi cậu, ánh mắt lúc này đây không nhiễm chút sắc tình nào, vẫn một mực tịnh như thác nước.

Nhưng người có biết không, chỉ vì lời nói ấy, hành động ấy làm con tim đang loạn nhịp của anh anh bỗng chốc nhói lên tê dại.

Cậu không biết bản thân từ khi nào lại rung động với con người này, người mà vốn dĩ không thuộc về thế gian này, nười mà thân xác chốn phàm tục, mà tâm lại ở chốn thiên đình, tĩnh, buôn bỏ tạp niệm, giúp người quên thân.

“thầy...” Cậu nhỏ giọng gọi.

Thanh Tri nghe tiếng cậu thì liền bỏ bát thuốc đã được uống hết xuống, nhìn cậu.

"Sao vậy, con còn khó chịu ở đâu cứ việc nói cho vi sư."

“Nếu con nói… con thích người… thì sao?”

Người ấy không đáp ngay, chỉ nhìn cậu thật lâu. Trong mắt y không có kinh ngạc, cũng chẳng có từ chối, chỉ như đang quan sát một dị thể kì lạ nơi tâm hồn y, làm sao một đứa nhóc do y nuôi dưỡng lớn khôn như này lại ái mộ mình được cơ chứ, Thanh Tri thở dài.

“Tình cảm ấy, vốn là thứ dễ sinh nơi lòng người. Nhưng vi sư… đã đoạn tình tuyệt tình ái từ lâu.”

Giọng y lúc này tuy vẫn dịu dàng như trước kia nhưng mà giờ đây chả khác nào ném muối vào trái tim Anh Anh.

“Con biết… người chưa từng đặt ai vào tim. Nhưng… nếu con nguyện đứng ngoài đời, chờ người một kiếp, à không hai kiếp hoặc nhiều hơn thế nữa… thì liệu có một ngày, người sẽ vì con mà quay đầu không?”

Y khẽ nhắm mắt, như đang lắng nghe tiếng gió trong lòng mình. Một lúc lâu sau, y mới nhẹ nhàng nói:

“Người tu đạo như vi sư, lòng không gợn sóng, thì mới thấy được chân thư vạn vật. Nhưng nếu một ngày nào đó, lòng gợn lên một chút sóng thì nó cũng có thể trở thành bão, thuận theo tự nhiên con sẽ không phải thiệt.

Ý Thanh Tri là gì Anh Anh không thể hiểu cũng không muốn hiểu, chỉ là người cậu yêu từ chối cậu rồi.

Y đứng dậy, bước ra phía cửa, tà áo khe động theo chiều gió, bình thản nói lại với cậu m

“Việc này… đừng để người khác biết. Giữa trời đất, có những chuyện… chỉ nên để hai người biết, trời đất chứng minh.

Cậu ngồi trên giường, nhìn theo bóng lưng y. Mỗi bước chân của y đều như giẫm lên tầng mây, không vướng bụi trần, nhưng trong mắt cậu, y đang từ từ bước vào tim mình , chậm rãi nhưng sâu sắc.

Một thoáng lay động trong tim người không thuộc thế gian, với cậu từng là những cánh hoa nhỏ nào ngờ hoá cổ thụ rồi.

"Nếu không thành thì con cưỡng bắt thầy nhé."

---