Nếu không tính chuyện Từ Tân Triêu là “trai thẳng”, thì hắn thực sự là một người bạn trai lý tưởng.
Thời Nhất cảm thấy mình hoàn toàn không có sức chống cự lại những tiếp xúc cơ thể từ Từ Tân Triêu. Chỉ một cái nắm tay thôi mà nhịp tim cậu đã trở nên gấp gáp.
Khi phát hiện có một chàng trai đang nhìn hai người họ, dây thần kinh của Thời Nhất lập tức căng lên, cậu vội vàng rút tay lại.
Tốt nhất là nên vạch rõ ranh giới, tránh gây hiểu lầm.
“Có chuyện gì vậy?” – Từ Tân Triêu vẫn nhẹ nhàng hỏi, giống hệt như cách hắn từng đối xử với cậu trước kia.
Từ Tân Triêu là kiểu người ngay thẳng, hắn không thể hiểu hết những khó khăn của người đồng tính. Nếu đã không thích, thì đừng mập mờ.
“Không có gì.”
Thời Nhất bước lên trước mặt Từ Tân Triêu, cúi xuống định tự nhấc tấm ván giường lên.
Nhìn thấy Từ Tân Triêu vừa rồi cầm nhẹ như không, cậu nghĩ mình cũng làm được. Nhưng chỉ đi được vài bước, cậu đã cảm thấy cánh tay run lên.
Đến khúc cua, cậu vô thức cúi người xuống, không nhận ra lưng mình đang cong lại. Mặt đỏ bừng, cậu cắn răng chịu đựng.
Từ Tân Triêu muốn giành lấy ván giường, nhưng Thời Nhất nhíu mày từ chối: “Tôi làm được một mình.”
Đó là lời từ chối dứt khoát.
“Mặt cậu…”
Thấy Từ Tân Triêu như định nói gì đó, Thời Nhất lập tức ngắt lời: “Thời tiết nóng thật đấy.”
Cả hai nhìn nhau một lúc, rồi chẳng ai nói gì thêm.
Về những chuyện trong quá khứ, có lẽ cả hai đều ngầm hiểu, nên cũng chẳng ai chủ động nhắc lại.
Sau khi đổi giường xong, lúc lên cầu thang trở về, Thời Nhất cảm thấy cánh tay mình như tê dại.
Cậu không phải kiểu yếu ớt đến mức không nhấc nổi cái giường – cuối cùng cũng tự làm được mà.
Vừa về đến phòng, cậu mở cửa thì gặp một chàng trai có dáng người gầy gò, nước da trắng, thấp hơn cậu một chút, khoảng 1m70, tóc hơi xoăn.
“Cậu là Thời Nhất à? Chúng ta là bạn cùng phòng đó. Tôi là Quý Dương, giường số 4.” – Quý Dương vừa nói vừa giúp cậu giữ một đầu ván giường.
“Cảm ơn.” – Thời Nhất cảm thấy nụ cười của Quý Dương vừa dịu dàng vừa đáng yêu.
Nhớ lại lúc mới gặp Từ Tân Triêu, Quý Dương cũng nhiệt tình như vậy… nhưng không hiểu sao trong lòng cậu lại thấy khó chịu.
Chăn gối của Thời Nhất đã được gửi tới từ trước, phí vận chuyển chỉ 10 tệ. Đồ dùng từ nhà vẫn luôn khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn so với đồ của trường.
Còn ba ngày nữa mới bắt đầu huấn luyện quân sự nên cậu cũng không vội. Sau khi dọn giường xong, cả nhóm bắt đầu bàn bạc cách vệ sinh phòng.
Thời Nhất có nhiều kinh nghiệm trong khoản dọn dẹp. Trước khi lên cấp ba, cậu chẳng mấy khi thích học hành, nhất là buổi sáng phải dậy sớm đến trường – vốn ít thời gian chơi, lại càng ít hơn.
Cậu từng nghĩ: nếu được giao nhiệm vụ quét sân cả ngày thì ít nhất cũng có thể thư giãn đôi chút. Tốt nhất là cứ kéo dài tới tận tiết học đầu tiên.
Rác trong ký túc xá được gom ra hành lang, trường phát túi rác đen cỡ lớn, đặt ngay ngoài cửa – tiện để mang xuống khi đi ra ngoài.
Thời Nhất tìm thấy một chiếc khăn tắm cũ, rồi cùng Quý Dương chia đôi khu vực, mỗi người một phần bắt đầu lau dọn. Trần Hạo thì dùng cây lau nhà lau sàn.
“Thời Nhất, cậu ăn trưa chưa? Tối nay muốn đi ăn cùng không?” – Quý Dương hỏi khi việc dọn dẹp gần xong.
Đối mặt với một người đáng yêu như Quý Dương, cậu đáp nhẹ: “Ừ, được.”
Trần Hạo từ nhà vệ sinh đi ra, nghe thấy vậy thì chen lời: “Tôi cũng chưa ăn. Cho tôi đi cùng nhé?”
“Đi chứ!” – Quý Dương đồng ý ngay, Thời Nhất định từ chối nhưng ngập ngừng mãi, rồi cũng gật đầu.
Cậu không thể nói thẳng rằng mình… không muốn đi ăn cùng Từ Tân Triêu.
Cậu đã quyết định rồi – sau này sẽ chỉ là người xa lạ thân quen với Từ Tân Triêu. Không tương tác, không liên quan. Nhưng thực sự, làm được điều đó… rất khó.
Phải giữ nguyên tắc.
Trường có nhiều nhà ăn, gần nhất là nhà ăn số 4 – nằm đối diện sân bóng rổ, ngay sau ký túc xá.
Quý Dương và Trần Hạo đi giữa, còn Thời Nhất và Từ Tân Triêu mỗi người đi một bên. Không ai bước dưới bóng cây.
Vì mới gặp nhau, cũng không ai nói chuyện, mà nếu không trò chuyện, thì mối quan hệ giữa cậu và Từ Tân Triêu cũng chẳng bị nghi ngờ gì.
Gần đến nhà ăn thì đúng vào lúc nắng gắt nhất, nền xi măng nóng rẫy, không có lấy một ngọn gió. Thời Nhất bắt đầu thấy hoa mắt, chóng mặt.
Cậu đúng là không nên vì sĩ diện mà đi dưới trời nắng thế này.
Vừa bước đến cửa nhà ăn, luồng khí mát lạnh ập tới khiến cậu không kìm được mà lập tức bước vào.
Thôi kệ, không cần giả vờ nữa – cậu sợ nóng thật sự.
Tân sinh viên đông nghịt trong nhà ăn, phụ huynh đi kèm cũng không ít.
“Cậu muốn ăn gì?” – Trần Hạo hỏi.
Thời Nhất đi theo nhóm, nhìn lên quầy đồ ăn.
“Tôi ăn cơm niêu với canh xương.” – Trần Hạo nói rồi đứng lại.
Thời Nhất đang định hỏi Quý Dương có muốn ăn cơm trộn Hàn Quốc sốt cay ngọt không – món đó ngon lắm, hai người có thể đi lấy cùng – thì Quý Dương đã nhanh nhảu nói muốn ăn cơm gà xé sốt tiêu đen.
Vậy là cậu chỉ còn cách đi một mình.
Khi còn chưa bước tới quầy, Từ Tân Triêu đã đứng ngay trước mặt cậu.
Cậu tức giận.
Cậu đã chần chừ vì không muốn mua cùng lúc với hắn. Liệu Từ Tân Triêu có nghĩ cậu cố tình không?
Không còn thời gian để nghĩ, bác gái bán cơm đã gọi: “Soái ca, tới lượt rồi!”
Thời Nhất vừa né người thì vô tình bị ai đó va phải từ phía sau. Cậu loạng choạng, suýt nữa thì ngã nhào.
Trong lúc hoảng loạn, bản năng trỗi dậy, cậu vội nắm lấy thứ gì đó – và đó là… cổ áo của Từ Tân Triêu.
Ngón tay cậu còn vô tình chạm vào
cơ ngực rắn chắc của hắn – thật sự rất
hảo man!
Dù chỉ chạm một khoảnh khắc, nhưng cảm giác đó... vẫn rất rõ ràng.
“Bạn học, cậu không sao chứ?” – giọng xin lỗi từ người phía sau vang lên. Thời Nhất vội vàng rút tay về, ngẩng đầu nhìn quanh và phát hiện… có kha khá người đang nhìn mình.
Lúc này, cậu – một người mồm mép lanh lợi – lại hoàn toàn câm nín, đầu óc trống rỗng.
Từ Tân Triêu trông có vẻ không quá vạm vỡ, nhưng cơ ngực lại nở hơn xưa thật...
Sau khi nam sinh kia rời đi, Thời Nhất nhận ra Từ Tân Triêu đang cầm một bát cơm trộn trên tay, mỉm cười với cậu.
“Có chỗ rồi, mình ngồi đi.”
Nghe vậy, Thời Nhất không biết phải phản ứng thế nào, chỉ đành gật đầu đi theo.
Ngồi xuống rồi mà mặt cậu vẫn nóng ran – chắc là tại trời nóng thôi…
“Vừa rồi sao không nói gì?” – Từ Tân Triêu vừa hỏi vừa đưa thìa cho cậu.
Thời Nhất nhận lấy thìa, trộn mấy vòng trong bát, lòng không khỏi thắc mắc: Từ Tân Triêu... có ý gì?
Chỉ là sờ nhầm một chút thôi mà... hắn so đo thế làm gì chứ?