Ngẩng đầu bước vào, Thời Nhất đi thẳng đến giường số 3, đặt vali xuống, cậu kéo chiếc ghế đẩu dưới bàn ra và ngồi xuống.
Lúc này, trong ký túc xá yên tĩnh đến lạ, ngay cả tiếng thở cũng trở nên nặng nề.
Giường số 2 của Từ Tân Triêu nằm ngay phía sau lưng cậu. Thời Nhất cố gắng kiềm chế bản thân, không lén nhìn hắn qua khóe mắt.
"Tôi là giường số 1, Trần Hạo." Người con trai lúc nãy chào hỏi ngoài cửa lên tiếng trước, phá vỡ bầu không khí có phần gượng gạo.
May mắn thay, người lên tiếng không phải là Từ Tân Triêu. Thời Nhất nhanh chóng che giấu sự hoảng hốt, đáp lại: "Chào bạn, tôi là Thời Nhất."
"Nghe giọng bạn hình như không phải người bản xứ thì phải?"
Sau vài câu trao đổi, cả hai bắt đầu trò chuyện cởi mở hơn.
Thời Nhất hơi khựng lại, rồi đáp: "Tôi đến từ thành phố Tam Nguyên."
"Ồ, trùng hợp ghê! Cậu và Từ Tân Triêu cùng quê à? Hai người quen nhau từ trước không?"
Trần Hạo hỏi rất tự nhiên, cậu không hề nghĩ Thời Nhất và Từ Tân Triêu lại đến từ cùng một nơi, lo sợ bị chú ý, Thời Nhất vội vàng trả lời trước khi Từ Tân Triêu kịp lên tiếng: "Không, tôi không quen."
Nhưng sự thật là, không chỉ cùng quê, họ còn từng học chung trường.
Thời còn đi học, cậu từng bị Từ Tân Triêu sờ mông, cũng từng chạm vào cơ bụng tám múi của hắn, nghĩ đến những chuyện đó, mặt Thời Nhất lập tức đỏ bừng.
Không phải cậu có tật giật mình hay đang giấu giếm điều gì to tát, mà chỉ là... da mặt cậu quá mỏng, ấn tượng ban đầu với nhau cũng khá tốt, Trần Hạo cảm thấy Thời Nhất dễ gần, liền nói tiếp: "Từ Tân Triêu là bạn cùng phòng mới của cậu đấy. Hai người làm quen đi, biết đâu sau này kỳ nghỉ có thể cùng nhau về quê."
Vừa ngồi xuống, Thời Nhất đã cảm nhận được bóng người đằng sau đang chuyển động.
Từ Tân Triêu đang tiến lại gần, khiến tim cậu đập thình thịch, ngày một nhanh hơn, tính ra, cũng gần một năm rồi cậu chưa gặp lại Từ Tân Triêu.
Suốt khoảng thời gian học nghệ thuật, Thời Nhất dồn hết tâm huyết vào hội họa. Cậu từng nghĩ bản thân đã buông bỏ được tất cả, đã cắt đứt mọi dây dưa với Từ Tân Triêu.
Nhưng đến lúc gặp lại, cậu mới hiểu: “Tất cả cố gắng trước kia đều là vô ích.”
Chỉ cần ánh mắt của Từ Tân Triêu nhìn cậu – dù không nói lời nào – cũng khiến cậu như nghẹt thở, khi Từ Tân Triêu cười, trong mắt hắn dường như có cả những vì sao.
Tại sao lại đẹp trai đến thế?
Từng đường nét trên gương mặt đều cứng cáp, chiếc áo thun trắng đơn giản cũng không thể che đi bờ vai rộng của cậu ta.
"Tôi là Từ Tân Triêu, cũng đến từ thành phố Tam Nguyên. Tôi là đồng hương của cậu."
Chỉ một câu nói bình thường, nhưng trong tai Thời Nhất lại như biến thành:
“Tôi là lão công của cậu.” (chữ “đồng hương” và “chồng” phát âm gần giống nhau trong tiếng Trung, khiến cậu nghe nhầm)
Thời Nhất hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào. Cảnh tượng này hoàn toàn khác xa so với kịch bản cậu tưởng tượng khi bước vào phòng ký túc.
Sau khi trấn tĩnh lại, Thời Nhất buộc phải thừa nhận – Từ Tân Triêu thực sự coi cậu như người xa lạ.
Cậu vẫn muốn làm rõ mọi chuyện với hắn, nhưng nếu đối mặt với ánh mắt ghê tởm của hắn dành cho tình cảm giữa con trai với nhau, cậu phải làm sao?
Đối diện với cánh tay đang đưa ra của Từ Tân Triêu, Thời Nhất chỉ đứng lên, liếc nhìn hắn một cái rồi khẽ ậm ừ đáp lại, không bắt tay.
Cách tốt nhất để không bị cảm xúc tổn thương lần nữa… là đừng chạm vào nó.
Trần Hạo hơi ngẩn người, cảm thấy không khí giữa hai người họ có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ là điều gì.
Thời Nhất nghĩ mọi chuyện sẽ dừng lại tại đây. Từ nay về sau, hai người họ sẽ là những người lạ thân quen.
Nhưng Từ Tân Triêu lại không hành xử như người bình thường.
"Tôi học khoa Vật lý."
Câu nói đơn giản ấy lại khiến đầu óc Thời Nhất rối tung.
Hồi lớp 11, Từ Tân Triêu từng nói với cậu rằng hắn chưa quyết định sẽ chọn ngành gì, nhưng đang cân nhắc học Vật lý.
Giờ đây, hắn thật sự chọn ngành đó. Hắn nói vậy là có ý gì?
Ánh mắt Từ Tân Triêu nhìn cậu mãnh liệt đến mức như thể hai người là tình nhân.
Nhưng tất cả… có lẽ chỉ là do cậu tưởng tượng.
"Tôi học Mỹ thuật." – Thời Nhất đáp rồi nhanh chóng leo lên giường, chuẩn bị dọn dẹp.
Trên giường có mấy tờ báo cũ, có lẽ là của sinh viên khóa trước để lại.
Cậu gom tất cả vào một chỗ, lúc nhấc lên mới phát hiện ra... giữa giường có một cái lỗ to bằng nắm tay.
Đầu óc cậu bỗng trở nên trống rỗng.
Làm sao mà ngủ được với cái giường thủng như vậy?
"Để tôi giúp cậu."
Từ Tân Triêu vừa nói vừa bước đến, cầm mấy tờ báo trên tay.
Hắn cũng nhìn thấy cái lỗ lớn đó.
"Giường này nên được đổi. Ký túc xá tầng dưới còn, tôi đi đổi giúp cậu."
Thái độ của Từ Tân Triêu nhiệt tình đến lạ, như thể hắn không hề ghét cậu.
Nhưng hắn từng nói ghê tởm đàn ông yêu đàn ông cơ mà.
"Không cần đâu, tôi tự đi cũng được."
Bây giờ họ đâu còn là bạn thân nữa. Giờ chỉ là bạn cùng phòng.
Trần Hạo thấy họ có vẻ tranh luận gì đó, cũng đi tới xem thử. Nhìn thấy cái lỗ, anh ngạc nhiên nói: "Ô, thật sự có một cái lỗ lớn thật."
Từ Tân Triêu hỏi ý kiến Trần Hạo xong, liền cuộn tấm nệm của Thời Nhất lại, đặt lên giường mình, rồi lấy tấm giường của mình đổi sang cho cậu.
Dù Thời Nhất phản đối quyết liệt, Từ Tân Triêu vẫn không chịu nghe, nhất quyết đổi.
"Chúng ta là bạn cùng phòng, nên chăm sóc lẫn nhau là chuyện bình thường."
Trần Hạo cũng góp lời: "Đồng hương gặp nhau, cảm động đến rơi nước mắt."
Thời Nhất hoàn toàn bối rối. Không ngờ vừa gặp mặt đã được đối xử như vậy.
Hừ, sau này nếu Từ Tân Triêu có bạn gái, cô ấy chắc chắn sẽ hạnh phúc chết mất!
Đáng tiếc, hắn là trai thẳng, mãi mãi sẽ không biết được niềm hạnh phúc khi yêu con trai là thế nào.
Cậu không ghen. Thật đấy. Không một chút nào.
Từ Tân Triêu đi xuống tầng một để đổi giường, Thời Nhất không muốn nợ ân tình, liền đi cùng.
Cả hai bước đi song song. Thật lòng, Thời Nhất cũng muốn giúp khiêng giường, nhưng Từ Tân Triêu không cho cậu cơ hội.
Tập thể dục thường xuyên khiến hắn khỏe mạnh, một tay có thể xách cả tấm giường lên nhẹ như không.
Xuống đến tầng một, Từ Tân Triêu đặt giường dựa vào tường bên ngoài phòng quản lý.
Quản lý ký túc là một người đàn ông trung niên, bụng bia, tóc thưa trên đỉnh đầu, đang vừa thổi quạt vừa ăn dưa hấu.
“Cháu là sinh viên năm nhất, mới tới. Giường cháu bị hỏng, không biết tầng dưới còn giường nào thay không ạ? Miễn là còn dùng được là được.”
Trước khi Thời Nhất kịp nghĩ xem phải nói gì, Từ Tân Triêu đã giải thích rành mạch.
Quản lý thấy hai cậu lễ phép, cũng không làm khó. Ông mở ngăn kéo, lấy ra chùm chìa khóa, rồi nói:
“Có đấy, trong phòng góc tầng một. Lấy xong nhớ trả chìa khóa lại cho bác.”
“Cháu cảm ơn bác.” – Từ Tân Triêu nói rồi kéo tay Thời Nhất bước ra ngoài.
Chỉ là một động tác nhỏ thôi, nhưng sự dịu dàng ấy lại như khắc sâu vào tận xương cốt.