Chương 9

Các ngón tay anh đột nhiên siết chặt, nắm thành quyền, hai sợi dây đỏ mảnh mai quấn quanh cổ tay như sống dậy, càng quấn càng chặt, từng chút một siết vào da thịt anh.

Tổ trưởng đến thu bài tập, thấy Chung Huyền đứng yên bất động đã lâu, định đùa vài câu, nhưng khi đến gần lại bắt gặp một khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lạnh.

Mặt anh trắng bệch, vẻ mặt vô cớ hiện lên sự tức giận, một đường gân xanh nhạt ở thái dương hung hãn giật một cái.

Tổ trưởng giật mình: “Chung Huyền cậu không sao chứ? Người khó chịu à?”

Chung Huyền lúc này mới hoàn hồn, hàng mi dài khép hờ, tránh đi ánh mắt dò xét của cậu bạn. Anh khẽ lắc cổ tay, hai sợi dây đỏ lại trở nên lỏng lẻo, ẩn vào trong tay áo.

Anh “Ừ” một tiếng, khẽ ấn vào bụng rồi nói bâng quơ: “Hơi đau bụng.”

Một cậu bạn xán lại, giả vờ quan tâm hỏi: “Sao thế bảo bối, cậu đau chỗ nào? Quan Xảo Xảo vừa nãy cũng nói khó chịu, tự nhiên đấm tôi một trận, sao cậu cũng bị đau bụng kinh à?”

Chung Huyền khẽ mỉm cười, ấn gáy cậu bạn xuống gõ vào mặt bàn của mình một cái.

Giữa tiếng kêu đau đớn của cậu bạn: “Chung Huyền cậu gϊếŧ người à sao ra tay ác thế”, Chung Huyền nộp bài tập, rồi ngồi vào chỗ của mình như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Cái bóng linh hồn kia dường như nhận ra sự bất thường vừa rồi của anh là do mình gây ra, liền lặng lẽ nén thể hồn đang tản ra của mình lại nhỏ nhất có thể, yên tĩnh cuộn tròn, không dám động đậy chút nào.

Trong dáng người cao ráo của cậu bạn, cái bóng gần như trở nên không đáng chú ý.

Chung Huyền lại không hề cảm kích.

Từ bên trong cơ thể truyền đến một tiếng “Xin lỗi” đầy bối rối.

Chung Huyền một lúc không lên tiếng, nụ cười thường trực trên mặt còn chưa biến mất, nhưng ánh mắt đã lạnh đi trước, anh hỏi trong lòng: “Cậu không hiểu “từ chối” là gì à?”

“Tôi... ”

“Đừng xin lỗi nữa, tôi không chấp nhận.”

“Tôi có thể bồi thường cho cậu, thật đấy! Cậu có yêu cầu gì cứ nói ra!”

“Tôi có yêu cầu gì ư?” Chung Huyền đưa tay vuốt vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh trên trán, khóe môi khẽ cong, nặn ra một nụ cười lạnh lùng khó hiểu: “Cậu tốt nhất nên cầu nguyện là cậu thực sự có thể trở về, và sau khi về rồi thì đừng có mà đυ.ng mặt tôi, nếu không hồn phách tan biến sẽ là cái chết thoải mái nhất của cậu đấy.”

“Được rồi được rồi tôi biết rồi, sau này về tôi nhất định sẽ tránh cậu thật xa.” An Nhĩ lặng lẽ chui ra, gần đến mức gần như mặt kề mặt với Chung Huyền: “Vậy ân nhân, cậu định giúp tôi rồi đúng không?”

Chung Huyền nheo mắt: “Cút đi.”

An Nhĩ ngoan ngoãn “cút” đi, định một tiếng sau lại ra hỏi lại.

Trong số những chàng trai An Nhĩ từng gặp, Chung Huyền là người nói lời tàn nhẫn nhất ...

Anh ta nói không chấp nhận là thật sự coi An Nhĩ như một cục không khí biết nói, bất kể cậu có xin lỗi, cầu xin, nịnh nọt, hay dụ dỗ bằng tiền bạc thế nào đi nữa, anh ta đều chẳng thèm để tâm.

An Nhĩ vắt óc nhớ lại tấm thẻ ngân hàng duy nhất mà mình còn nhớ số, van nài Chung Huyền gọi điện về nhà cho cậu, hoặc giúp cậu xem xem cơ thể cậu có an toàn không, nữ quỷ có làm gì điều gì không nên làm không... Cậu hứa với Chung Huyền: “Trong thẻ có ba triệu, chỉ cần cậu chịu giúp tôi, tôi sẽ nói mật khẩu cho cậu ngay.”

Chung Huyền chống cằm làm bài tập, lười biếng nói: “Thật à, tôi có một trăm triệu.”