Chương 8

An Nhĩ biết phần lớn kết quả sẽ là như vậy, họ không thân không thích, đột ngột đề nghị mượn tạm cơ thể người khác thật sự khá mạo phạm.

Nhưng cậu cũng không muốn cứ thế từ bỏ chờ chết, vẫn muốn cố gắng thêm một chút, hai tay chắp lại, cam đoan với anh: “Tôi sẽ không bắt cậu giúp không công đâu, đợi tôi trở về, cậu muốn gì tôi cũng cho được hết! Hoặc là... bây giờ tôi có thể làm gì cho cậu không?”

“Không cần, tôi không nhận đệ tử đâu.” Chung Huyền lùi lại một bước, đối mặt với ánh mắt mong đợi của An Nhĩ.

Anh ngừng lại một chút, hàng mi đen như cánh quạ cong lên một đường tuyệt đẹp, cười tủm tỉm nói: “Cũng không nuôi chó.”

Cậu mới là chó!

An Nhĩ nuốt cục tức trong lòng, nuốt nước mắt tiếp tục cầu xin anh: “Nhưng không phải cậu nói tôi không sống quá ba ngày sao? Giờ là ngày thứ ba rồi, cậu nỡ nhìn tôi chết trước mặt cậu à?”

Chuông vào tiết tự học sáng vang lên, Chung Huyền vì bị An Nhĩ chặn cửa mà đi học muộn, trong mắt lộ ra một chút không vui khó tả.

Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt khẽ đảo, vài bạn học ngồi cạnh cửa sổ đang thập thò nhìn về phía này...

Không muốn gây thêm sự chú ý, anh thở dài, nói: “Tôi không nỡ.”

Mắt An Nhĩ đột nhiên sáng bừng: “Vậy thì ...”

“Vậy thì, làm ơn chết xa một chút, đừng xuất hiện ở nơi tôi có thể nhìn thấy, nếu không tôi sẽ lương tâm bất an.”

Chung Huyền nói nhanh như gió câu cuối cùng, rồi trực tiếp vòng qua An Nhĩ, nhanh chân chạy vào lớp từ cửa trước.

Vài lần đυ.ng tường, An Nhĩ nhận ra rằng cách làm việc của người văn minh là phải có sự cho phép trước khi hành động, điều đó hoàn toàn không thể thực hiện được với Chung Huyền.

Cái tên này ngoài mặt thì ôn hòa, nhưng thực ra cứng đầu cứng cổ, tim sắt đá, cho dù có trơ mắt nhìn cậu chết trước mặt anh ta, anh ta cũng tuyệt đối không chớp mắt một cái!

An Nhĩ tuy là một thiếu gia, nhưng là thiếu gia biết lễ tiết, cùng lắm chỉ được nuông chiều một chút, chứ không hề có những thói hư tật xấu của đám công tử bột khác. Nhưng lúc này, cậu không thể quan tâm nhiều đến thế nữa rồi ...

Dù sao thì lần đầu tiên nhập vào người Chung Huyền cũng không được anh ta đồng ý, mà giờ đã chẳng còn là người nữa rồi, mắc gì phải làm một người văn minh?

Cũng chẳng có ai trao giải thưởng công dân tốt cho một linh hồn, hay khen ngợi vẻ phong độ của cậu khi ngay cả cận kề cái chết vẫn cứ ra vẻ ta đây.

Chung Huyền kéo ghế ra, đặt cặp xuống, còn chưa kịp ngồi, một cái bóng xám xịt đã bay từ lối đi tới, rồi lao thẳng vào ngực anh, chìm sâu vào bên trong, không ra nữa.

Chung Huyền: “... ”

An Nhĩ vô cùng bất ngờ: “Tôi cứ tưởng sẽ bật ra hoặc bay xuyên qua luôn chứ...”

Lúc nữ quỷ cướp cơ thể cậu thì lừa gạt nói là “mượn đồ”, nhưng quá trình cậu nhập vào người Chung Huyền lại vô cùng thuận lợi, không gặp chút trở ngại nào.

“Vậy là trong lòng cậu đồng ý rồi đúng không?” Cậu đặt lại niềm tin vào nhân phẩm của Chung Huyền, cảm kích nói: “Tôi biết ngay cậu là người tốt mà, nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn đúng không!”

Chung Huyền không đáp lời, cơ thể anh loạng choạng, cúi lưng như không đứng vững, lòng bàn tay chống lên bàn học.

Ngọn lửa hồn phách xa lạ hòa tan vào cơ thể anh, từ ngực đến tứ chi nhanh chóng lan ra một cảm giác tê dại râm ran, như bị ong đốt, kinh mạch nóng bỏng, tựa như lửa cháy.