Nhưng khi anh ta nhấc đôi mắt màu lưu ly trong suốt nhàn nhạt lên, nhìn thẳng vào vị trí An Nhĩ đang đứng, sát khí đột nhiên bộc phát, treo lơ lửng giữa hàng mày u ám và sắc bén của anh ta.
An Nhĩ đã từng bị xé nát một lần, cực kỳ nhạy cảm với loại sát khí này, sợ đến hồn bay phách lạc, khi đang cuống cuồng muốn chạy trốn, thiếu niên khẽ chớp mắt một cái, đột nhiên trở lại vẻ ôn hòa hiền lành như trong ảnh.
Anh ta nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc có chút đáng yêu, hỏi: “Ê, cậu là ai?”
An Nhĩ hoàn toàn không tin người trước mắt là một học sinh cấp ba thuần lương vô hại, không dám nói tên thật, chỉ mơ hồ dùng biệt danh “Tai” để lấp liếʍ cho qua.
Cậu không tin tưởng Chung Huyền, sau khi phát hiện mình có thể tự do hành động thoát khỏi cái bẫy ma đánh úp lại càng sốt ruột không chờ nổi, phấn khích bay ra khỏi tầng năm, lơ lửng giữa không trung vội vàng tạm biệt Chung Huyền, chuẩn bị giành lại cơ thể của mình.
Chung Huyền đứng trên hành lang tầng năm, ánh mắt lười biếng nhìn theo cậu một lúc, đột nhiên mở miệng gọi cậu lại: “Tai.”
Giữa không trung, linh thể gần như trong suốt quay đầu lại theo tiếng gọi.
“Cho cậu một lời khuyên.” Chung Huyền đút hai tay vào túi áo đồng phục, vừa đi vừa nói: “Hồn phách của cậu chắc là bị đánh nát rồi mới tụ lại, giai đoạn này rất nguy hiểm. Nếu không thể trở về cơ thể của mình, mà cũng không tìm được vật chủ thích hợp để nương tựa, không quá ba ngày sẽ tan biến.”
An Nhĩ nửa tin nửa ngờ: “Tan biến là sao?”
Chung Huyền nhìn cậu cười như không cười, giơ tay trái lên, nắm thành nắm đấm, rồi đột ngột xòe năm ngón tay ra: “Bụp ... Vĩnh biệt rồi.”
Một lời khuyên đáng ngờ, nhưng An Nhĩ không tìm được cơ hội để kiểm chứng sự thật.
Bởi vì cậu căn bản không thể rời khỏi trường Bình Lâm Trung học, giống như nữ quỷ đã lừa gạt cơ thể cậu lúc trước, cậu đã thay thế cô ta, trở thành địa phược linh của ngôi trường này.
Khi nhận ra điều này, An Nhĩ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Cậu không phải chưa từng nghĩ đến việc hãm hại học sinh khác giống như cách nữ quỷ đã hại cậu, ít nhất là để rời khỏi đây trước đã. Nhưng cậu chỉ là một linh hồn lạc loài, căn bản không thể hại người. Hơn nữa, bất kể cậu có nói chuyện, la hét, hay làm mặt quỷ dọa nạt các học sinh đi ngang qua thế nào đi nữa... không một ai phản ứng.
Họ chạy nhảy, vui đùa với bạn bè, bàn tán những chuyện vặt vãnh vô vị, lần lượt đi xuyên qua linh hồn xám xịt của An Nhĩ, trải nghiệm cuộc sống muôn màu mà cậu từng có.
Chỉ có cậu bị cách ly khỏi thế giới thật.
An Nhĩ lang thang trong khuôn viên trường, mệt mỏi trải qua cuối tuần, rồi lập tức nấp sẵn ở cửa lớp của Chung Huyền, chờ đợi người duy nhất có thể nhìn thấy mình, dù anh ta cực kỳ nguy hiểm và không đáng tin.
Chung Huyền đến đúng lúc nhưng hơi chậm, bước chân khựng lại khi thấy cái bóng xám xịt ủ rũ kia, anh rũ mắt đánh giá vài giây, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cái đó, tôi không thể rời khỏi đây nữa rồi.” An Nhĩ chậm rãi bay tới phía trước, đáng thương lơ lửng trước mặt anh nói: “Cậu có thể cho tôi nhập vào người cậu không ...”
Lời còn chưa dứt, Chung Huyền khẽ “À” một tiếng, tiếc nuối nhìn cậu.
An Nhĩ ngẩng đầu nhìn không chớp mắt, trong lòng bỗng có một dự cảm chẳng lành.
Chung Huyền rất lịch sự nói: “Xin lỗi nhé, tôi từ chối.”