Chương 6

Cậu ta đấm Chung Huyền một cái, cười nói: “Có bản lĩnh thì anh cũng nói thế trước mặt thầy Vũ xem.”

Chung Huyền không nói gì với thầy Vũ, nhưng thầy Vũ thì có chuyện muốn nói với anh. Thầy Vũ thần sắc lạnh lùng, trầm mặt hỏi: “Không nhầm bài chứ?”

Chung Huyền cúi đầu lướt qua mặt bài, từ chữ “Nhật” bị viết nửa chừng rồi gạch đi ở mục tên, nét chữ lạ lẫm không thể giải thích, cho đến 62 điểm đỏ tươi chói mắt ở trên cùng...

Nhìn là biết ai làm cái trò tốt đẹp này.

Chung Huyền mặt không đổi sắc trả lời: “Không nhầm ạ.”

Thầy Vũ lạnh lùng nói: “Không nhầm là tốt, tan học chúng ta nói chuyện.”

Là một học sinh dốt, An Nhĩ quá thích xem cảnh học bá bị điểm kém bị công khai xử phạt như vậy, lại còn là tên học sinh cấp ba Chung Huyền độc mồm độc miệng.

Thật tuyệt vời, tâm trạng u ám mấy ngày nay của cậu cũng sáng sủa hơn mấy phần, chủ động bay tới đón Chung Huyền, cố ý tiếc nuối thở dài: “Ôi, bạn Chung Huyền, anh học Vật lý không tốt đúng không? Sao lần này lại thi thế này, suýt nữa là không đạt điểm đủ rồi.”

Chung Huyền không thèm để ý đến cậu, mãi đến khi ngồi xuống, mới trải bài kiểm tra ra, ngón tay gõ gõ vào chữ “Nhật” bị gạch đi ở mục tên: “Cậu nói xem? Bạn Nhật (Rì)?”

An Nhĩ cúi đầu nhìn, cả linh hồn đều sững sờ: “... ”

Ồ, hình như cái này là do tôi làm cho anh ấy.

Vậy thì không sao, điểm đủ cũng tốt mà, đủ điểm là được rồi, còn gì mà không hài lòng nữa chứ?

Chung Huyền đúng là, yêu cầu quá cao.

“Rõ ràng có thể nộp giấy trắng, tôi sẽ tự tìm lý do hợp lý, nhưng cậu lại cứ phải dùng cái nỗ lực hoàn toàn không cần thiết của mình để tạo cho tôi một vấn đề khó giải.” Chung Huyền ôn tồn hỏi kẻ chủ mưu: “Hay lát nữa cậu đi nói chuyện với thầy đi?”

An Nhĩ liếc nhìn thầy Vũ đang mặt mày khó ở ở cửa lớp, lại liếc nhìn Chung Huyền miệng độc mà lòng còn tàn nhẫn hơn đang đứng trước mặt, không nói tiếng nào, lén lút nhập vào cơ thể anh, tìm một chỗ cuộn tròn, chỉ còn một chút đuôi linh hồn thò ra ngoài.

Chung Huyền cau mày, ngầm đồng ý, chỉ cảnh cáo cậu trong lòng “Không được cử động lung tung, cứ nằm im như một cái xác chết cho tôi.”

An Nhĩ lắc lắc đuôi, ngoan ngoãn đáp: “Vâng vâng, tôi ngoan nhất rồi.”

---

Nguồn gốc của tờ bài thi này phải truy ngược về tuần trước, khi đó linh hồn bị vỡ vụn thành không biết bao nhiêu mảnh của An Nhĩ vừa mới được ghép lại, bất ngờ tỉnh dậy trong cơ thể Chung Huyền.

Việc mình có thể giữ được bình tĩnh sau khi bị nữ quỷ đoạt xá, dốc hết sức giúp đỡ tên xui xẻo kia – vì bị mình nhập vào mà ngất xỉu – hoàn thành bài thi Vật lý – lại còn đạt điểm đủ, quả là một kỳ tích vĩ đại!

Nhưng Chung Huyền chẳng hề cảm kích, ngược lại còn thà rằng cậu ta nộp giấy trắng.

Thôi được rồi... lúc đó cậu cũng đâu biết tên xui xẻo đó chính là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh cấp ba của thành phố Bình Lâm, là thiên tài học bá luôn đứng đầu khối, loại học thần như vậy mà thi được điểm đủ thì quả thật quái dị hơn nộp giấy trắng nhiều.

Sau khi kỳ thi kết thúc, thêm nửa tiếng nữa, toàn bộ người trong tòa nhà dạy học đã đi hết, tên xui xẻo bị cậu nhập vào mới từ từ tỉnh dậy.

Trong ảnh thẻ học sinh, Chung Huyền trông thanh tú đoan trang, mày mắt rõ ràng, giống như một học sinh ngoan ngoãn dễ bị bắt nạt.