Lại đến giờ trả bài kiểm tra đầy tra tấn hàng tháng, trong lớp vang lên một tràng than vãn.
Yến Nhĩ cũng muốn than lên một tiếng, mình đã thành ra thế này, cái gì mất cũng đã mất rồi, vậy mà vẫn phải ngoan ngoãn ngồi trong lớp cùng Chung Huyền học Vật lý, thế giới này đối với anh sao mà tàn nhẫn quá vậy!
Chung Huyền nói: “Đừng ồn ào.”
“Tôi không kìm được, đằng nào cũng chẳng ai nhìn thấy tôi, anh nhìn thấy cũng giả vờ không thấy.” Yến Nhĩ đã chịu đủ cái tình trạng lơ lửng, không thể chạm vào bất cứ thứ gì này rồi, buồn chán đến phát điên, anh hỏi Chung Huyền: “Hay là tôi tự ra ngoài dạo một vòng nhé?”
“Đi đi.” Chung Huyền nói.
Yến Nhĩ vừa định xuyên qua cửa sổ bay ra ngoài, Chung Huyền đã nhét tạp chí lại vào tủ sách phía sau, lười nhác nói: “Muốn tìm chết thì tùy.”
Yến Nhĩ bất mãn quay đầu: “Anh nhất định phải nói thế sao?”
“Thế thì sao chứ.” Chung Huyền bỗng nhiên cong khóe mắt: “Ngài Tai ơi, hay là đổi sang phiên bản tươi cười giả tạo cho cậu xem nhé?”
Yến Nhĩ bị hắn làm cho sợ đến hồn vía lên mây, vội bay ngược lại: “... Anh cứ bình thường đi.”
Trên bục giảng, thầy Vũ gõ gõ bàn: “Kêu la cái gì mà kêu la, đều tự cho rằng mình thi tốt lắm hả? Lần thi này điểm số lớp các cậu rất tệ, nghỉ hè xong tâm hồn còn mải chơi ở đâu ấy, phong độ sa sút hết rồi à? Còn có một số bạn trình độ tụt dốc nghiêm trọng, sau khi nhận lại bài kiểm tra thì nhìn điểm của mình, rồi đối chiếu với đề mà tự kiểm điểm lại cho kỹ vào!”
Vẻ mặt của thầy nghiêm nghị như thể từ khi sinh ra chưa bao giờ cười, ánh mắt sắc bén lướt qua từng hàng học sinh, cuối cùng dừng lại ở cuối tổ bốn - nam sinh tóc đen nghiêng người, nhét một cuốn tạp chí giải trí vào tủ sách phía sau, một mình lầm bầm lẩm bẩm cái gì đó.
“Chung Huyền.” Tờ đề thi trên cùng là của hắn, mọi người đã quen thuộc, chờ đợi một điểm số hoàn hảo khác trong cuộc đời của một thánh học, thầy Vũ nói: “62.”
Dưới bục giảng ồ lên một tiếng, vang dội hơn cả tiếng “à” trước khi phát bài.
Chính Chung Huyền cũng sững sờ một chút, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lặng lẽ nhìn Yến Nhĩ một cái, rồi đứng dậy đi lấy bài.
Yến Nhĩ: “?”
Một nam sinh chặn Chung Huyền lại, khẽ hỏi: “Thánh học, anh bị làm sao vậy? Cả môn này của thầy Vũ mà anh cũng dám làm bài qua loa à?”
Chung Huyền đáp: “Chịu, chắc bị ma nhập.”