Trong mắt Yến Nhĩ, Chung Huyền giống như một loài cây thanh khiết và đẹp đẽ như thủy tiên hay linh lan, vẻ ngoài đầy mê hoặc, nhưng thân và lá thực chất đều có chất độc chết người.
Nếu không phải bất đắc dĩ, thiếu gia Yến Nhĩ ngày đầu tiên quen biết Chung Huyền đã lập tức cho hắn vào danh sách đen, đời này không thèm nhìn hắn lần thứ hai, đâu cần phải nhẫn nhục như thế mà cố gắng moi móc từng chút thông tin ít ỏi từ những lời lẽ độc địa của hắn để tìm cách tự cứu mình.
Nhưng Chung Huyền cũng chỉ là một học sinh cấp ba, giỏi lắm thì có chút bản lĩnh quèn, hiểu biết vài kiến thức huyền học cơ bản, sự giúp đỡ hắn có thể cung cấp cho Yến Nhĩ vô cùng hạn chế, mà còn giúp rất miễn cưỡng.
Hắn và Yến Nhĩ đều có thể trạng thuần âm, dễ bị ma quỷ quấy nhiễu, Chung Huyền còn đặc biệt hơn một chút, hắn có Âm Dương Nhãn bẩm sinh, có thể nhìn thấy linh thể.
Bởi vì hồn phách của Yến Nhĩ hai năm trước bị kẻ bí ẩn kia nghiền nát, nên cách một thời gian anh lại phải "nhập" vào người Chung Huyền để củng cố lại linh thể, tránh cho việc còn chưa về lại cơ thể đã tan biến mất.
Mà mỗi khi đến lúc đó, Yến Nhĩ lại cảm thấy mình đang theo đuổi một mỹ nhân lạnh lùng khó tán tỉnh, còn “mỹ nhân” thì xem mình như tên phiền phức mặt dày.
Thiếu gia Yến Nhĩ được nuông chiều từ bé, luôn được người khác cung phụng, coi lời anh nói như thánh chỉ, bao giờ mới phải chịu loại tủi nhục này?
Trong lòng càng hận đến chết hai kẻ đã cướp thân thể, hủy hoại hồn phách anh!
Chung Huyền nhận ra ánh mắt của anh, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Yến Nhĩ đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm mình.
Chung Huyền: “?”
Yến Nhĩ lườm hắn một cái.
Chung Huyền nheo mắt, nhìn anh hồi lâu nhưng không nói gì, chỉ giơ tay trái vẫy sang một bên, ra hiệu bằng khẩu hình: “Tránh ra, đừng đứng chắn trước mặt tôi.”
Yến Nhĩ lặng lẽ dịch chuyển đi, trong lòng lại ghim hắn thêm một mối.
Chuông tan học vang lên, Yến Nhĩ nhìn ngang ngó dọc, phát hiện chỗ ngồi bên cạnh Chung Huyền không có ai, trống trơn cả buổi sáng, liền ung dung bay qua.
Chung Huyền liếc anh một cái.
Yến Nhĩ hất cằm: “Làm gì? Tôi ở đây cũng không được à? Ghế có viết tên anh à?”
Chung Huyền cúi đầu tiếp tục đọc tạp chí, lười biếng chẳng thèm để ý đến anh.
Đúng lúc này, thầy Vũ, giáo viên Vật lý, xuất hiện ngoài cửa lớp, cầm một xấp bài kiểm tra bước vào: “Về chỗ hết đi, phát bài kiểm tra tháng vừa rồi, ai gọi tên thì tự lên lấy.”