Chung Huyền nghiêng đầu, đánh giá khuôn mặt đang giãn ra của cậu, có chút không thể hiểu nổi. Sau đó, anh nhéo một cái đầy đe dọa vào khuôn mặt mềm oặt của linh hồn, đẩy cậu ra hành lang, vô tình nói: "Cút sang một bên, đừng làm phiền tôi học."
Văn Thiêm vừa hay từ bục giảng đi xuống, cầm theo một quyển sách bài tập, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Chung Huyền: "Anh lại nói chuyện với ai thế?"
Chung Huyền mặt không đổi sắc: "Con muỗi."
"Con muỗi" bay trở lại, hung dữ nhe răng về phía anh, hai chiếc răng nanh tròn tròn ẩn hiện bên môi. Cậu tiếp tục quấy: "Tôi không muốn học, tôi buồn ngủ, tôi muốn ngủ."
Chung Huyền làm khẩu hình với cậu: "Ngủ, dưới, đất."
An Nhĩ mới không chịu ngủ dưới đất, cậu lại thỏa hiệp, không biết tự vặn vẹo mình thành hình dạng gì, lười biếng nằm úp trên vai Chung Huyền.
Chung Huyền không thèm để ý đến cậu, mãi cho đến khi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới phát hiện linh hồn ồn ào này đã im lặng được nửa tiếng đồng hồ, đúng là một thành tựu đáng nể.
Anh không nhịn được quay đầu lại, rõ ràng biết linh hồn không cần ngủ, đó là lẽ thường ... nhưng khi thoáng thấy hàng mi khẽ rủ của An Nhĩ, và đôi mắt chớp chớp mấy cái rồi chợt mở to của cậu ấy chạm vào nhau, Chung Huyền vô thức cảm thấy bất ngờ, khẽ hỏi: "Cậu đang nghĩ gì thế?"
Văn Thiêm ngẩng đầu lên, tuy thấy lạ nhưng vẫn thành thật trả lời: "Bài tập Vật lý hôm nay, câu lớn thứ ba, câu hỏi nhỏ thứ hai tôi tạm thời chưa nghĩ ra, chắc cần thêm mười phút nữa."
Chung Huyền: "... Vậy cậu cố gắng lên."
Văn Thiêm gật đầu: "Tôi sẽ làm được."
Linh hồn đang dựa vào vai anh run rẩy mấy cái, đầu chạm vào gáy anh. Sau đó, Chung Huyền nghe thấy tiếng An Nhĩ không nhịn được cười.
Cả lớp yên tĩnh không tiếng động, chỉ có cậu ấy nhận ra cuộc đối thoại lệch lạc này, cười phá lên không chút e dè, rồi ghé tai Chung Huyền nói: "Đã bảo anh đừng có lúc nào cũng nói chuyện với tôi mà."
---
Chiếc lá ngô đồng thứ sáu mươi hai lung lay sắp rụng, An Nhĩ bay sang một ô bên cạnh, ba giây sau, chiếc lá chậm rãi trải xuống vỉa hè đầy lá vàng.
Cậu nghe thấy tiếng giày vải giẫm lên đống lá rụng, cùng với tiếng lạch cạch của bánh xe vali lăn qua đường gạch xám, gió lùa qua, trên đầu xào xạc.
Không xa đó, Chung Huyền với thần sắc bình thản, bước qua cổng trường, không nhanh không chậm đi dưới bóng cây.
Ánh mắt An Nhĩ vô thức rơi xuống chiếc vali màu đen bên chân anh, tim đập thình thịch.
Cậu quá căng thẳng, đến mức bỏ qua việc Chung Huyền hôm nay không còn mặc bộ đồng phục đó nữa, mà thay bằng chiếc áo hoodie có mũ màu xám nhạt, một tay đút vào túi, khiến túi áo phồng lên.
Chung Huyền càng lại gần, đạo đức và nhân tính của cậu càng đấu tranh mãnh liệt.
Nhưng bất kể thắng bại thế nào, từ hôm nay trở đi, cậu ... An Nhĩ, một thanh niên tốt của thời đại mới sẽ chấm dứt, cùng với Chung Huyền tên tội phạm vị thành niên này, sa vào vực sâu tội lỗi.
Cứ như trong phim cảnh sát hình sự, cậu đã có thể tưởng tượng ra Chung Huyền và đồng bọn của anh ta đã thành thạo đánh cắp thi thể từ tủ lạnh nhà xác như thế nào, rồi lại dùng vali cỡ lớn để vận chuyển...
Chung Huyền một mình canh giữ căn hầm ngầm rộng lớn, âm u và lạnh lẽo kia, sau lưng bộ đồng phục học sinh giản dị là những thi thể chất đống như núi.
An Nhĩ có chút lo lắng, Chung Huyền sẽ chọn cho cậu một cơ thể như thế nào đây?