Khó cho cậu, vậy mà nhớ rõ ràng vị trí của từng người.
Quan Xảo Xảo ăn tối xong từ căng tin trở về, khi nhìn thấy kẹo bông gòn trên bàn thì sững sờ một chút, quay đầu nhìn quanh lớp, phát hiện Chung Huyền đang ngồi phía sau, mắt cô ấy bỗng sáng bừng lên, hỏi anh: "Của anh à?"
Chung Huyền gật đầu.
Quan Xảo Xảo "oa" một tiếng, vui vẻ cười rạng rỡ: "Tốt bụng quá ... Cảm ơn anh nha."
Chung Huyền nói: "Không có gì."
Trong lòng lại hỏi: "Cậu làm những chuyện này có ý nghĩa gì chứ? Cô ấy lại không biết là cậu."
An Nhĩ đáp: "Thì có sao đâu chứ."
Cuối cùng còn lại một xiên, đặt trên mặt bàn quá chiếm chỗ. Chung Huyền hỏi cậu định ăn khi nào, An Nhĩ nói: "Để dành cho anh đó."
Chung Huyền khựng lại một chút, lịch sự nói: "Cảm ơn cậu nhé."
"Không có gì." An Nhĩ nói: "Dù sao cũng là tiêu tiền của anh mà."
"Cậu rõ ràng biết ..."
"Biết gì cơ? Biết anh không thích ăn ngọt à?" An Nhĩ bay ra khỏi cơ thể anh, thúc giục giới thiệu: "Thật ra cũng không ngọt lắm đâu, mềm mềm dễ ăn lắm, anh nếm thử là biết ngay."
Chung Huyền nhìn chằm chằm vào linh thể trước mặt, trong lòng đột nhiên dấy lên một ý nghĩ rất hoang đường ...
Có phải cậu ấy thật ra không ngốc đến thế, chỉ là tạm thời ngụy trang thành một linh hồn chậm chạp bịt mắt, bịt tai, nên chẳng hay biết gì cả.
Ý nghĩ này đã tan biến vào lúc tự học buổi tối, có một linh hồn lại chứng nào tật nấy, quấn quýt không ngừng, đòi Chung Huyền nhất định phải ngủ cùng cậu một giấc.
"Tôi đã học cùng anh lâu lắm rồi, đầu óc quay muốn bốc khói luôn rồi, thật sự mệt lắm." An Nhĩ bay ra, cố ý chắn trước sách bài tập của anh, chớp mắt cầu xin: "Anh nằm sấp xuống nghỉ ngơi một chút đi mà, anh không ngủ tôi cũng không ngủ được."
Chung Huyền chẳng hề cảm thấy việc cậu ta lải nhải hỏi đông hỏi tây trong đầu mình là đang cùng mình học, nhiều lắm thì cũng chỉ là phô bày toàn diện bộ não trống rỗng của cậu ta, còn làm chậm hiệu suất học tập bình thường của mình xuống còn một phần ba.
Giữa giờ học, tiếng người ồn ào, những người xung quanh đều đang trò chuyện, bạn cùng bàn Văn Thiêm đã lên bục giảng hỏi bài, không ai chú ý tới bên này.
Chung Huyền ngẩng mắt lên, khẽ nói: "Cậu tự ngủ đi."
"Không muốn, tôi tự ngủ thì chỉ có thể nằm dưới đất thôi, đất bẩn lắm."
Chung Huyền đẩy cậu về phía trước một chút, nói: "Không bẩn tới cậu đâu."
"Nhưng mà tâm lý tôi không chấp nhận được, làm hồn cũng phải giữ vệ sinh chứ. Với lại nếu tôi nằm xuống, tôi không phải nổi lơ lửng trên sàn nhà, mà sẽ lún xuống một đoạn, vừa mở mắt ra là tối đen như mực, giống như bị nhốt trong quan tài vậy, tôi sẽ sợ lắm."
Thật đáng thương, còn có cả ma sợ bóng tối.
Chung Huyền không ngẩng đầu, dửng dưng đáp một tiếng "Ồ".
An Nhĩ quan sát thần sắc của anh, thấy không hề có chút lung lay nào, liền chủ động lùi một bước: "Vậy thì, tôi có thể tự thu nhỏ lại một chút rồi ngủ trên đùi anh không?"
Tay Chung Huyền đang cầm bút khựng lại, anh từ từ ngẩng đầu lên, dùng chính những lời cậu từng nói để đáp lại: "Tư thế này, đối với mối quan hệ hiện tại của hai chúng ta, hơi quá thân mật rồi đấy nhỉ?"
An Nhĩ liền hỏi: "Chúng ta là mối quan hệ gì?"
"Kẻ bắt cóc và tù nhân."
"Thiếu gia và nam hầu?"
Chung Huyền: "... "
An Nhĩ bay lại gần, đồng tử mở lớn, vô cùng bất ngờ: "Anh nhận thức rất thấu đáo về định vị kẻ xấu của bản thân đấy chứ."