Chương 37

"... Cái này không cần cậu lo." Chung Huyền thở dài một hơi, nói tiếp: “Mai cuối tuần, tôi mang một cơ thể mới cho cậu, không phải trạng thái linh thể thì hẳn là có thể rời khỏi đây rồi."

An Nhĩ im lặng nhìn anh một lúc lâu, rồi giơ tay trái lên, khẽ đặt lên trán Chung Huyền.

"... " Chung Huyền nói giọng khó chịu: “Bỏ xuống."

An Nhĩ bỏ tay xuống, bay lơ lửng trên cao nhìn xuống anh: "Chung Huyền, anh bất thường thật đấy, trước còn bảo tôi cút đi, giờ tự nhiên lại giúp đỡ hết lòng hết sức thế này... Anh có mục đích gì?"

"Cậu nghĩ tôi có mục đích gì?" Chung Huyền thấy buồn cười, anh ngả người ra sau ghế, nửa ngẩng mặt lên, thành thật hỏi: "Trên người cậu còn có gì đáng để tôi thèm muốn à?"

An Nhĩ nghĩ nghĩ: "Ba triệu của tôi?"

"Ba triệu ở đâu?" Chung Huyền tốt bụng nhắc nhở: "Người chết rồi thì thẻ ngân hàng phải hủy tài khoản, đừng nói ba triệu, ba trăm cũng chưa chắc cậu đã rút ra được."

"À đúng rồi." An Nhĩ nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu nhạt của anh, hiểu ra rồi nói: "Vậy thì chỉ còn lại sắc đẹp của tôi thôi."

"... Cái thứ đó cậu tự giữ cho tốt, tôi không có hứng thú." Chung Huyền lười nói nhảm với cậu nữa, anh dùng đầu ngón tay gõ mạnh lên mặt bàn: "Vào đây, đừng để tôi phải nói lần thứ ba."

"Ồ, được thôi." An Nhĩ nghe lời nhập vào cơ thể anh, nhưng vẫn không nhịn được lải nhải: "Thật ra tôi không thích cứ mãi ở trong cơ thể anh đâu, khoảng cách này đối với mối quan hệ giữa hai chúng ta mà nói thì hơi quá thân mật rồi."

"Tôi cũng không thích." Chung Huyền cầm lấy một cây bút, cúi đầu nói: "Tôi sợ sự ngu ngốc sẽ lây lan."

An Nhĩ có chút không vui phản bác: "... Cái này không lây, tôi cũng không phải ngu ngốc."

Lúc hoàng hôn, An Nhĩ đi cùng Chung Huyền trên con đường rợp bóng cây.

Ánh chiều tà lan tỏa, nhuộm mái tóc đen và đôi đồng tử màu nâu nhạt của Chung Huyền thành thứ ánh sáng lấp lánh như caramel, giống màu hồng trà dì Đậu pha cho họ khi ở nhà, thứ màu sắc vừa đẹp vừa ấm áp sóng sánh trong cốc.

Con người này thật mâu thuẫn, tính cách thì như mũi băng trong suốt lạnh lẽo có thể đâm chết người, nhưng vẻ ngoài thì mềm mại, giống như một quả hạt dẻ... một quả hạt dẻ chân dài.

Ráng chiều quá chói mắt, Chung Huyền khẽ cụp mắt, đột nhiên có người chạm vào tóc anh.

Chưa kịp để anh hỏi, An Nhĩ đã bay tới nói: "Chung Huyền, chiều nay tôi thấy siêu thị bán kẹo bông gòn xiên que, nhiều người xếp hàng mua lắm, chúng ta cũng đi mua chút đi."

Miệng thì nói "mua chút", nhưng khi cầm trên tay lại là tận sáu xiên lớn. Chung Huyền hỏi: "Cậu ba tuổi à? Cái món ăn vặt ngọt lịm này có gì ngon chứ?"

"Anh đừng có lúc nào cũng nói chuyện với tôi." An Nhĩ ngăn anh lại: “Người cầm kẹo bông gòn là anh đấy, anh nói một đằng làm một nẻo thế, người khác nghe thấy thật sự sẽ nghĩ anh có vấn đề đấy."

"... " Chung Huyền mò từ trong túi áo ra một chiếc tai nghe Bluetooth đeo vào, rồi nhìn linh hồn lơ lửng giữa không trung: "Bây giờ thì sao?"

An Nhĩ chớp mắt: "Bây giờ thì được rồi."

Chung Huyền vốn nghĩ mình sẽ phải ăn cùng cậu sáu xiên kẹo bông gòn, nghĩ thôi đã thấy ngán ngẩm rồi.

Nhưng khi vào lớp, An Nhĩ đi thẳng tới bàn của Quan Xảo Xảo, đặt một xiên kẹo lên bàn cô ấy, rồi lại đi tới một vị trí khác, đặt xiên thứ hai xuống... Chung Huyền lúc này mới hiểu cậu mua nhiều kẹo bông gòn như vậy để làm gì.