Cậu ấy bay quá cao, Chung Huyền phải hơi ngẩng đầu nhìn lên. An Nhĩ nhìn rõ, trong thoáng chốc, biểu cảm của anh trở nên cực kỳ quái dị, ánh mắt lóe lên, không biết đang nghĩ gì.
"Anh hỏi cái này làm gì?" An Nhĩ nghi hoặc tiến lại gần: “Lại có tin xấu gì muốn nói với tôi nữa à?"
"Không có." Chung Huyền tránh ánh mắt cậu, lặp lại một lần nữa: “Không có đâu."
---
Chung Huyền cúi đầu nhìn điện thoại, khung thoại màu xanh lá vẫn hiển thị ở đó, không có ai trả lời.
Cũng phải thôi, sư phụ đã nhặt về một đám người kỳ lạ rồi nhận vào môn hạ ...
Đại sư huynh, người có ba mươi ngày trong tháng đều phát bệnh sợ xã hội không chịu ra ngoài; Nhị sư huynh, người mà đồ án tốt nghiệp năm nào cũng bị oán linh ăn trộm khiến phải trì hoãn tốt nghiệp cho đến nay nên ngày càng cáu kỉnh; Tam sư huynh, người không muốn làm kẻ đứng thứ ba nên đã nhiều lần tạo ra “tai nạn” hòng loại bỏ hai vị kia; Tứ sư huynh, người hám tiền y hệt sư phụ, mở miệng là "chủ tốt"; và Ngũ sư huynh, người nhút nhát sợ quỷ, đã lén lút nói với Chung Huyền rằng xếp hạng không có nghĩa là thứ tự nhận đệ tử, tất cả mọi người đều là những kẻ sống sót còn lại, làm cái nghề này đáng sợ quá, liệu có thể đuổi tôi ra khỏi sư môn không...
Là tiểu sư đệ và là người bình thường duy nhất, Chung Huyền đáng lẽ phải như sư phụ mong đợi, trở thành chất keo kết nối, người mang lại niềm vui cho sư môn...
Đáng tiếc là thời gian mới nhập môn, anh còn khá ngây ngô, đã phạm hết lượt những điều kiêng kỵ của các sư huynh, thành công khiến các sư huynh đoàn kết lại để cô lập anh, dẫn đến việc bây giờ muốn hỏi chút chuyện cũng chẳng ai thèm để ý.
Khi An Nhĩ từ cửa sau lao vào, tiểu tổ trưởng vừa hay đi tới thu bài kiểm tra. Chung Huyền ngẩng đầu lên, đập vào mắt là cảnh linh thể bán trong suốt xuyên qua ngực tiểu tổ trưởng rồi chui ra, khung cảnh thật sự có chút rùng rợn.
Anh khẽ nhướng mày, hỏi: "Cậu làm thế trông hay ho lắm à?"
Tiểu tổ trưởng nghe tiếng quay đầu lại, vừa hay hòa vào làm một với hồn phách, trên vai xuất hiện hai cái đầu, một thực một hư. Hồn phách nhe răng nhe lợi làm mặt quỷ về phía anh, tiểu tổ trưởng vội vàng cúi đầu quét khắp cơ thể, rồi lại sờ sờ tóc, bối rối hỏi: "Tôi làm sao thế?"
Chung Huyền nhìn An Nhĩ.
An Nhĩ chớp mắt mấy cái, thu lại vẻ mặt hung tợn, vô tội bay lơ lửng giữa không trung, sau đó nghe Chung Huyền xin lỗi người ta: "Xin lỗi, tôi nhìn nhầm rồi."
Đợi tiểu tổ trưởng với vẻ mặt khó hiểu đi xa, An Nhĩ quay sang nhắc nhở anh: "Bình thường anh chú ý một chút, đừng có động một tí là nói chuyện với tôi, cẩn thận bị người khác coi là thần kinh đấy."
Chung Huyền đáp: "Cậu lo cho bản thân cậu thì hơn."
An Nhĩ chuyến này quay lại chính là để lo cho bản thân mình, cậu hỏi Chung Huyền: "Khi nào thì anh định đưa tôi về nhà? Tôi đợi lâu lắm rồi, mau lên đi mà."
"Vội gì.” Chung Huyền gõ gõ mặt bàn: “vào đây, đưa tôi địa chỉ nhà cậu và bố cục sơ lược của căn nhà."
An Nhĩ không động đậy, vẻ mặt cảnh giác hỏi: "Anh muốn làm gì?"
"Không trộm đồ nhà cậu đâu." Chung Huyền nói: “Cậu không phải muốn biết cơ thể cậu còn hay không à? Tôi đi giúp cậu xem một chút."
An Nhĩ nhắc nhở anh: "An ninh khu chung cư nhà tôi rất nghiêm ngặt, không có người dẫn thì anh không vào được đâu, với lại khóa cửa nhà tôi cũng không phải loại anh có thể đạp tung đâu ... tuyệt đối đừng đạp, sẽ báo cảnh sát đấy."