Chương 35

An Nhĩ cúi đầu, cậu chưa bao giờ bối rối đến thế. Lòng cậu nặng trĩu như chì, trước đây chỉ được treo bằng một sợi dây mỏng, giờ đây sợi dây đã đứt, mọi sự may mắn tự huyễn hoặc và tự lừa dối của cậu đều đang sụp đổ.

Làm sao... có thể chứ?

Sau đó, cậu gọi điện về nhà, chỉ kịp nói một câu “Xin chào, có phải nhà An Nhĩ không? Tôi là bạn cùng...”

Hai chữ “bạn cùng” còn chưa nói hết, đã bị một giọng nữ vội vàng ngắt lời. Bà ấy gấp gáp nói: “Thằng bé không có ở đây, đừng gọi lại nữa!”

Sau đó là tiếng “tách” một cái, bên tai cậu là tiếng bận kéo dài.

An Nhĩ nhận ra đó là giọng của dì Đậu, người đã chăm sóc cậu từ nhỏ. Bị bà cúp máy như vậy là lần đầu tiên trong đời, cứ như thể đối diện là hồng thủy mãnh thú, bà ấy tránh không kịp.

“Không có ở đây” rốt cuộc là có ý gì? Là không có ở nhà hay đã không còn nữa rồi?

Chung Huyền ở bên cạnh nói những lời châm chọc, chậm rãi mở lời: “Thái độ của nhà cậu thật là kỳ lạ, một người thì muốn hại cậu, một người thì ngay cả điện thoại của bạn học cũng không dám nghe.”

An Nhĩ lòng đầy ưu tư, nghe vậy ngẩng đầu, bất mãn liếc nhìn anh: “Anh đừng có ly gián, Bùi Ý Nồng sẽ không hại tôi đâu.”

Chung Huyền “Ồ” một tiếng, chợt hiểu ra: “Vậy thì là cậu và địa phược linh tâm ý tương thông, cậu tự nguyện.”

An Nhĩ nhíu mày, rõ ràng biết rất vô lý, nhưng vẫn không nhịn được biện giải cho Bùi Ý Nồng: “Cho dù anh ấy có muốn hại tôi, thì đó cũng là do tôi có vấn đề, chắc chắn là tôi đã làm gì có lỗi với anh ấy mà bản thân lại quên mất rồi, anh ấy không xấu xa đến thế đâu.”

Chung Huyền lần đầu tiên chứng kiến một tên ngốc ngây thơ đến mức não bộ thiếu sót như vậy, quả thật khiến anh phải thán phục: “Cậu bị anh ta hại chết thật sự không oan chút nào.”

An Nhĩ không muốn để ý đến anh, quay lưng đi, im lặng lơ lửng giữa không trung.

Người máu lạnh vô tình như Chung Huyền tất nhiên không thể hiểu được. Cậu và Bùi Ý Nồng là những người thân thiết nhất của nhau, từ trong bụng mẹ đã ở cùng nhau, sau đó hình với bóng bầu bạn với đối phương hơn mười năm. Làm sao cậu có thể vì vài ba câu nói của người khác mà dùng ý nghĩ xấu xa nhất để suy đoán Bùi Ý Nồng chứ?

Cho dù việc mình bị hại là thật, Bùi Ý Nồng đang triệu hồi ác quỷ làm những chuyện đáng sợ cũng là thật, thì nhất định vẫn còn tồn tại những khả năng khác. Trong khả năng đó, mình không ngốc, Bùi Ý Nồng cũng không xấu xa đến thế, chắc chắn là dưới ảnh hưởng của vô số sự trùng hợp và nhân quả mà dẫn đến cục diện hiện giờ.

Ví dụ, cho dù không phải địa phược linh mà là ác quỷ đoạt xá, thì nó cũng không thật sự gϊếŧ chết mình đúng không?

Hung thủ thật sự hại cậu, làm vỡ nát hồn phách của cậu rõ ràng là một người khác!

Qua một lúc lâu, sau lưng truyền đến giọng của Chung Huyền: “Tai à.”

An Nhĩ làu bàu đáp: “Gì cơ.”

“Cậu bị hại vào lúc nào?”

"Hai năm trước đó.” An Nhĩ quay người lại, vẻ mặt khó chịu nói: “vừa mới vào năm nhất cấp ba, chưa được một tuần, tôi còn chưa kịp nhớ mặt bạn học trong lớp đã bị chiếm mất cơ thể, hồn phách lại bị một kẻ khác nghiền nát."

"Nghiền nát sao?"

"Ừ, không có hung khí gì cả, chỉ là dùng tay không mà nghiền nát thôi." An Nhĩ vừa nghĩ đến lại thấy bực mình, cậu vẫy mạnh đuôi: “Đồ thần kinh, tôi còn chẳng quen hắn, cũng đâu có chọc giận hắn!"