Thế nhưng An Nhĩ theo Chung Huyền đến văn phòng, đã lâu lắm rồi mới lại được nghe giọng nói của bố qua điện thoại của giáo viên. Nhưng khi giáo viên liệt kê những biểu hiện của Bùi Ý Nồng ở trường, nói anh ta chểnh mảng lơ là ra sao thì bố cậu vẫn giữ im lặng, không nói một lời.
Chỉ đến cuối cùng, giáo viên chất vấn: “Các vị làm phụ huynh rốt cuộc có quản anh ta hay không?”
Bố cậu xin lỗi nói: “Xin lỗi cô giáo, có thể cho Bùi Ý Nồng thêm chút thời gian để điều chỉnh được không ạ? Tôi cảm thấy thằng bé không cố ý, nó chưa bao giờ là một đứa trẻ hư cả, chỉ là quá bướng bỉnh, nhiều chuyện vẫn chưa nghĩ thông suốt. Chúng tôi đã... ” Ông dừng lại một chút, câu nói này chưa kết thúc: “thật sự không muốn ép buộc thằng bé bất cứ điều gì nữa.”
Trong khi một giờ trước đó, An Nhĩ đã nhờ Chung Huyền gọi điện về nhà, ít nhất cũng hỏi xem tình trạng cơ thể của cậu hiện giờ ra sao, có còn nguyên vẹn, còn sống, còn có thể cứu vãn được không, hay đã hỏa táng xong xuôi, đã đóng gói vào hộp rồi.
Chung Huyền cầm điện thoại, không gọi ngay, mà nói với cậu: “Có một chuyện tôi quên chưa nhắc cậu.”
An Nhĩ cảnh giác ngẩng đầu, ánh mắt bắt gặp ánh nhìn cười như không cười của Chung Huyền, trái tim chợt đập thịch một cái.
Cậu bài xích việc nghe thêm bất kỳ tin xấu nào khác, đặc biệt là những lời nhắc nhở từ Chung Huyền –
Lần nhắc nhở đầu tiên là đưa cho cậu một đồng hồ đếm ngược tử vong, lần thứ hai là nói với cậu rằng cơ thể cậu có lẽ đã nhập thổ, lần thứ ba còn có thể tệ hơn thế sao?
Sự thật chứng minh, thật sự có thể.
Chung Huyền hỏi: “Tại sao cậu lại đồng ý đưa thân thể cho địa phược linh?”
“Chuyện này rốt cuộc anh muốn chế giễu tôi bao nhiêu lần nữa?” An Nhĩ trừng mắt tròn xoe: “Tôi ngu ngốc được chưa, cô ta nói muốn mượn một thứ, tôi không muốn chết thì ngoài đồng ý cô ta ra còn có thể làm gì nữa!”
“Địa phược linh sẽ không gϊếŧ người, cũng sẽ không đoạt xá.” Chung Huyền bình tĩnh nói: “Nếu nó có thể cướp đi thân thể của cậu, chỉ có thể là do cậu chủ động trao cho nó, không phải chỉ là lời nói suông, mà là cậu tự nguyện hiến thân thể của mình cho nó. Hai người quen nhau à? Quan hệ rất tốt sao?”
“Tôi là vì muốn...”
Muốn gì nhỉ...
An Nhĩ ngây người, cậu nhớ mang máng mình đã đến trường Bình Lâm Trung học vì một chuyện, chuyện đó đã ở ngay đầu lưỡi, đáng lẽ phải buột miệng thốt ra, nhưng cậu há miệng, lại không nói được một chữ nào.
Cậu không nhớ rõ nữa...
“Ký ức khi hồn lìa khỏi xác bị thiếu sót là chuyện rất bình thường, nhưng bị địa phược linh đoạt xá thì tôi chưa từng nghe nói đến, bị ác quỷ đoạt xá thì thường gặp hơn nhiều.” Chung Huyền khẽ rũ mắt, đồng tử màu nhạt phản chiếu dáng vẻ ngẩn người của linh hồn. Anh khẽ nói: “Tai à, cậu nghĩ có khi nào có một khả năng thứ hai không?”
An Nhĩ ngơ ngác hỏi: “Gì cơ?”
Chung Huyền chớp mắt: “Có người đã triệu hồi ác quỷ để hại cậu, việc cậu va phải địa phược linh chỉ là một sự hiểu lầm do cậu xuất hiện ở tử địa của nó thôi.”
An Nhĩ sững sờ, đại não một mảnh hỗn loạn, lặng người rất lâu sau mới hỏi: “Anh không phải nói Bùi Ý Nồng không sai khiến được ác quỷ sao?”
Chung Huyền nói: “Đúng là không thể, nhưng nếu cậu là ác quỷ, cậu có bỏ qua vật tế dâng tận cửa không? Nó bằng lòng chiếm giữ thân thể của cậu cũng không có nghĩa là nó bằng lòng chấp nhận sự thao túng của Bùi Ý Nồng.”