Đợi đến khi Chung Huyền hết kiên nhẫn, đứng dậy đẩy ghế định bỏ đi, cậu mới tiến tới, khẽ gọi anh: “Chung Huyền.”
Chung Huyền nghiêng đầu: “Gì?”
An Nhĩ hơi ngẩng mặt lên, rất nghiêm túc hỏi: “Vạn nhất sau này anh bị bắt, anh sẽ không khai ra tôi đâu, đúng không?”
Chung Huyền: “... ”
Anh chớp mắt, ngoắc tay về phía An Nhĩ: “Lại đây.”
An Nhĩ bay tới.
Chung Huyền vò một cái vào tóc mái của cậu, sau đó co ngón tay búng cho cái hồn phách vô lương tâm này bay ra xa, không quay đầu lại nói: “Đầu tiên tôi sẽ khai cậu.”
---
Buổi chiều, lớp Chung Huyền có bài kiểm tra ngay tại lớp. An Nhĩ miễn cưỡng còn có thể theo kịp khi nghe giảng, nhưng kiểm tra thì quá nhàm chán rồi.
Cậu bay đến tòa nhà học của khối mười hai, lại đến thăm Bùi Ý Nồng một lần nữa, cố gắng dò xét từ lời nói và hành động của anh ta để tìm ra bí mật – rốt cuộc người mà anh ta muốn gϊếŧ là ai.
Tuy nhiên không có kết quả, cũng như mỗi lần đến thăm trước đây, Bùi Ý Nồng tinh lực không đủ, hoàn toàn không thể giữ được sự tập trung như trước đây trong lớp học và trong việc học, tất cả giáo viên của anh ta đều phiền não vì điều này.
Bùi Ý Nồng lại bị gọi đứng dậy. Anh ta đứng lên, liếc nhìn giáo viên, chủ động hỏi: “Cô muốn tôi ra ngoài phải không?”
Xung quanh vang lên một tràng xôn xao, cả lớp đều nhìn anh ta. Giáo viên gõ mạnh xuống bục giảng, vì không cảm thấy được tôn trọng nên sắc mặt càng thêm bực mình.
Rồi Bùi Ý Nồng thật sự bị đuổi ra khỏi lớp.
Kiểu biểu hiện này, là điều mà Bùi Ý Nồng trước đây tuyệt đối sẽ không cho phép xảy ra với chính mình.
Vì anh ta khác với An Nhĩ, anh ta kiêu ngạo nhưng tự giác, vẫn luôn dùng những biểu hiện vượt xa bạn bè cùng lứa để tự kiềm chế bản thân, một lần lại một lần nâng cao kỳ vọng của bố mẹ dành cho anh ta. Anh ta là kiểu con cái hoàn hảo mà mọi bậc phụ huynh đều mơ ước, vừa thông minh vừa điềm đạm, EQ cao và có trách nhiệm. Có thể nói An Nhĩ khiến gia đình lo lắng bao nhiêu thì Bùi Ý Nồng lại khiến họ đỡ lo lắng bấy nhiêu.
An Nhĩ còn nhớ có lần gia đình tụ tập ăn uống, dì Hồng Ngọc hỏi nhà có một cặp song sinh trai có phải rất vui không, bố đã trả lời là “giày vò nhưng hạnh phúc.”
“Giày vò” chính là chỉ An Nhĩ. Hồi nhỏ cậu thể trạng yếu ớt, vừa sinh ra đã phải vào l*иg ấp, mãi mới an toàn được bế về nhà, lại bắt đầu khóc lóc không ngừng suốt cả đêm, dì giúp việc dỗ thế nào cũng không ăn thua, cứ nhất định phải giày vò màng nhĩ của bố mẹ ruột.
Mẹ nói có khi đang yên đang lành họp ở công ty, bên tai lại đột nhiên ảo thanh, vang lên tiếng khóc réo rắt như chuông báo động của con trai, trong lòng bà liền giật mình một cái, chỉ muốn gọi video về xem bé con lạnh hay nóng, đói hay tè; Bố nói ông sụt mười cân sau nửa năm chăm con, gương mặt điển trai cũng tiều tụy cả đi. Lần duy nhất không nhịn được mà rơi nước mắt là vào thời kỳ cai sữa, An Nhĩ lại khóc đến mức mặt đỏ bừng, làm Bùi Ý Nồng đang ngủ giật mình tỉnh dậy. Anh ta dụi dụi mắt, lảo đảo đi tới ôm cả hai lại, xoa đầu An Nhĩ, nói “bú gụ bú gụ”... Cho đến khi An Nhĩ cạn kiệt năng lượng, hai bé con đều ngủ thϊếp đi, xiêu vẹo dựa vào cùng một chiếc gối.
Khoảnh khắc đó, hẳn là lần đầu tiên Bùi Ý Nồng thức tỉnh huyết mạch em bé thiên thần, khiến bố nhận ra ông trời đối xử với gia đình họ cũng không quá tệ, ngoài An Nhĩ tiểu quỷ đòi nợ này, còn tặng kèm một Bùi Ý Nồng yên tĩnh ngoan ngoãn, dễ dỗ dành và hiểu chuyện để bù đắp cho họ.