An Nhĩ sốt ruột: “Nhưng tôi đâu phải tự mình rời khỏi thể xác đâu, tôi bị đoạt xá mà, hồn phách của nó không tính sao? Sao lại đột nhiên tắt thở!”
“Tôi đã nói với cậu rồi, địa phược linh là một loại quỷ quái rất cấp thấp, ít thì vài ngày, nhiều cũng không quá nửa năm, chúng sẽ tự tan biến. Oán khí còn sót lại sẽ tiếp tục xâm thực cái thân xác đó, người sẽ mắc bệnh, thể chất trở nên suy yếu, não bộ mê man, thần trí không rõ ràng.” Chung Huyền liếc nhìn cậu một cái, hờ hững hỏi: “Cậu thấy trong tình huống này, khả năng nhục thân của cậu còn sống sót là bao nhiêu?”
An Nhĩ bị tin dữ kinh thiên động địa này đập choáng váng. Cậu từng nghĩ nữ quỷ có thể dùng thân thể của mình làm những chuyện không hay, phá hoại hình ảnh của cậu, làm hại người nhà cậu, cướp đi tất cả của cậu... Nhưng không ngờ nó chơi vui vẻ xong thì thôi, sao lại kéo cậu đi cùng luôn chứ?
Cậu đã biết ngay Chung Huyền đồ xấu xa này sẽ không tốt bụng đến vậy, miệng thì nói là giúp cậu về nhà, nhưng trong lòng chẳng phải vẫn đang cười nhạo cậu là đồ ngốc làm mất cả thân thể của mình sao.
“Vậy tôi cũng chết rồi, anh còn có thể giúp tôi làm gì? Đào tôi từ dưới đất lên à?”
“Tặng cậu một thân thể mới chứ sao.” Chung Huyền hơi nghiêng đầu, như một nhân viên bán hàng chuyên nghiệp, hòa nhã hỏi: “Cậu thích hàng nội địa hay hàng nước ngoài? Gầy gò chút hay khỏe mạnh chút?”
An Nhĩ: “... ”
Thế này mà còn có thể chọn ư? Ba triệu kia mà thật sự cho anh ta thì chẳng phải là tiếp tay cho kẻ ác sao?
An Nhĩ nhíu chặt mày, im lặng một lúc lâu rồi ngẩng đầu: “Các người làm cái nghề mua bán này, có hợp pháp không?”
“Câu trả lời chẳng phải quá rõ ràng sao? Nên sư phụ tôi đã ôm tiền bỏ trốn sang Thái Lan từ lâu rồi.” Chung Huyền thản nhiên nói: “Để tôi ở đây tiêu thụ tang vật cho ông ta đấy.”
An Nhĩ khó khăn mở lời: “... Sao không dẫn anh đi theo?”
“Tôi còn đang đi học mà.” Khóe mắt Chung Huyền hơi cong lên, nói bằng giọng điệu bình thường như đang thảo luận bài tập: “Hơn nữa, vị thành niên bị bắt thì sẽ bị kết án nhẹ hơn.”
An Nhĩ: “... ... ... ... ”
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt vô thức dõi theo nhóm học sinh cấp ba mặc đồng phục xanh trắng đi học trong hành lang, họ ồn ào nô đùa nói chuyện, tiếng cười xa xa vọng lại.
Rõ ràng đang ở trong tháp ngà tràn đầy sức sống tuổi trẻ, nhưng An Nhĩ lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, như rơi vào hầm băng, cảm giác như nửa cái chân – không, cả cái hồn của mình đã bị kéo vào một ổ tội phạm đáng sợ.
Chung Huyền là loại người như thế này thì rốt cuộc đã lớn lên trong một môi trường khủng khϊếp đến mức nào chứ? Thật là tà quỷ, thật đáng sợ!
Cả buổi sáng, An Nhĩ đều ở trong một nỗi lo lắng khó hiểu, nhíu mày, muốn nói lại thôi, nhìn chằm chằm Chung Huyền từ mọi góc độ, không giống một địa phược linh, mà giống một linh hồn bám theo sau lưng.
Chung Huyền nhận ra, nhưng không có thời gian để ý.
Cho đến khi chuông tan học vang lên, người trong lớp đã đi gần hết. Anh ngẩng đầu khỏi đống bài vở nặng nề, sớm đã quên mình đã nói nhảm gì để hù dọa linh hồn, cho rằng cậu vẫn đang phiền muộn vì chuyện của Bùi Ý Nồng hoặc thân thể của mình, bèn hỏi: “Đã nói là giúp cậu rồi, cậu còn lo lắng gì nữa?”
An Nhĩ cắn cắn khóe môi, không nói, hít sâu một hơi, vẫn không dám nói.