Chương 31

“Chung Huyền!” An Nhĩ gọi anh một tiếng, không còn lẽo đẽo theo sau nữa. Linh thể xám xịt của cậu bay lơ lửng bên ngoài cánh cổng sắt, được ánh ban mai mờ nhạt chiếu rọi trở nên trong suốt, gần như thuần khiết. “Tôi đã ra nông nỗi này rồi, nếu tôi không quay về được nữa, Bùi Ý Nồng tuyệt đối không thể gặp chuyện gì khác, nếu không bố mẹ tôi biết phải làm sao? Họ sẽ đau lòng mà chết mất... ”

“Cậu đã ra nông nỗi này rồi, còn quan tâm sống chết của anh ta?” Chung Huyền quay người lại, hỏi cậu: “Cậu với Bùi Ý Nồng có quan hệ gì?”

“Chúng tôi là người nhà, dù anh ấy có mắc lỗi, chỉ cần tôi còn, sẽ không bao giờ có chuyện bỏ mặc anh ấy.” An Nhĩ cầu khẩn: “Cầu xin anh đấy, sau này tôi thật sự sẽ không cãi lời anh nữa, anh muốn làm gì cũng được!”

Chung Huyền khẽ ngước mắt. Một nửa quãng đời của anh là sống chung với quỷ. Quỷ có đủ mọi loại hình dáng, nhưng nhìn chung đều không đẹp mắt: u tối, biến dạng, xấu xí, dơ bẩn, ngốc nghếch, cố chấp... Chỉ có loại tròn vo, xám nhạt như An Nhĩ mới là dị loại trong loài quỷ.

Hồn phách của cậu không tạp chất, có thể nói là sạch sẽ và xinh đẹp. Khi còn sống chắc hẳn cậu là một người tốt hiếm có.

Chung Huyền thừa nhận lúc chủ động bắt chuyện thì anh cũng có chút lòng trắc ẩn, nhưng cũng chưa đến mức lòng tốt bộc phát mà thật sự đi cứu ai.

Thậm chí anh còn muốn cười, và anh thực sự đã cười. Ánh mắt lộ vẻ châm chọc nhìn An Nhĩ: “Cậu biết cậu đang cầu xin một người như thế nào không?”

An Nhĩ nhanh chóng trả lời: “Biết.”

Làm sao tôi có thể không biết chứ? Anh tưởng mình là người tốt đẹp gì trong lòng tôi sao? Ai có thể xấu xa hơn anh được nữa chứ!

Nhưng giờ đây trước mắt tôi chỉ có hai lựa chọn: A – cầu xin tên khốn máu lạnh đổi tính, B – cùng Nồng Nồng chết quách đi.

Lựa chọn sau chắc chắn chết, lựa chọn trước còn một tia hy vọng sống, đồ ngốc cũng biết phải chọn thế nào, phải không?

Chung Huyền nói: “Được.”

An Nhĩ nghe vậy thì sửng sốt, thật sự đổi tính rồi ư?

Ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng nói trong trẻo mát lạnh hơi pha chút ý cười của anh: “Nhưng tôi vẫn không muốn cứu anh ta, chi bằng cứu cậu đi. Tai à, tôi đưa cậu về nhà nhé?”

Mỗi lần anh nói chuyện với vẻ tươi cười như vậy, sau đó đều sẽ thay đổi đủ kiểu mà bắt nạt cậu. An Nhĩ rợn tóc gáy, hơi do dự đối diện với đôi mắt màu nâu nhạt hơi cong của anh, bay tới hỏi: “Thật không?”

Chung Huyền gật đầu: “Thật.”

“Anh có phải có một người em trai cũng giống tôi không? Anh và cậu ấy tình cảm rất tốt nhưng cậu ấy đột nhiên gặp tai nạn, nhiều năm sau khi anh gặp tôi thì lại nhớ về đôi mắt ấy của quá khứ...”

“Não kém thì đọc sách nhiều vào, bớt xem TV đi.” Chung Huyền lười biếng chẳng buồn để ý đến cậu, quay người nói: “Tôi vẫn luôn là con một.”

“Vậy tại sao anh đột nhiên lại bằng lòng giúp tôi?” An Nhĩ nghi ngờ lẽo đẽo theo sau anh, nghĩ nghĩ lại nói: “Ba triệu mà tôi đã hứa với anh trước đây vẫn còn tính đấy, về nhà tôi sẽ chuyển cho anh ngay.”

“So với chuyện đó, cậu cứ tìm hiểu tình hình của chính mình trước đi đã.” Chung Huyền nói: “Hai năm có thể thay đổi rất nhiều chuyện, cậu hãy chuẩn bị tâm lý đi.”

An Nhĩ sửng sốt: “Ý gì?”

Chung Huyền không hề báo trước, thẳng thừng nói: “Thân thể của cậu có thể đã không còn rồi. Hồn phách rời khỏi thể xác quá lâu, nhục thân sẽ tắt thở.”