“Anh đừng có lạnh lùng thế chứ, Chung Huyền, ân nhân cứu mạng của tôi!”
Bàn tay mờ ảo của Yến Nhĩ nhẹ nhàng đặt lên tạp chí hắn đang lật, lại gần nói: “Anh xem này, trường Trung học Bình Lâm có gần một vạn học sinh, riêng khối mười một của anh đã có hơn nghìn người, giữa bao nhiêu người như thế, một linh hồn yếu ớt không nơi nương tựa như tôi sao lại cứ quấn lấy anh chứ? Đây không phải là sự trùng hợp của định mệnh sao, đại diện cho duyên phận ngàn năm có một giữa tôi và anh, anh nói có đúng không?”
Chung Huyền ngẩng đầu, cuối cùng cũng hiếm hoi liếc mắt sang: “Tôi không hiểu lắm...”
Yến Nhĩ chớp mắt: “Gì cơ?”
Chung Huyền vô cảm nói: “Bị một con ma vừa ồn ào, vừa phiền phức, vừa ngốc lại còn bám người quấy rầy không ngừng. Chuyện xui xẻo tột cùng thế này mà các người cũng gọi là duyên phận được sao?”
Yến Nhĩ: “...”
Chung Huyền lại gọi anh: “Tai.”
Yến Nhĩ có chút không vui, lắc lắc cái đuôi linh hồn, vài giây sau mới đáp: “Gọi tôi làm gì?”
Chung Huyền hỏi: “Sao cậu lại tên là Tai?”
Yến Nhĩ nghĩ bụng: Mắc mớ gì tới anh.
Hắn nhếch mép, giọng nói trong trẻo đầy ác ý: “Sáng giờ miệng cậu không ngớt, ồn ào như thế sao không gọi luôn là Miệng đi? Hay là bộ cậu điếc à?”
Yến Nhĩ: “...”
Anh biết mình đang ở thế yếu, đành nén cơn giận của thiếu gia lại, chỉ thu móng vuốt về, lặng lẽ lơ lửng đến một nơi xa hắn.
Nhưng trong lòng lại nghĩ: Tôi thấy anh thiếu đòn thì có!
Thằng nhóc miệng thối, đợi tôi trở về cơ thể của mình, xem tôi có tìm mười tám tên vệ sĩ trùm bao tải đánh anh từ sáng đến tối không!
Ánh nắng xuyên qua những bông hoa hoàng yến vàng óng ngoài cửa sổ, cũng xuyên qua linh thể trong suốt của Yến Nhĩ, để lại vệt sáng rực rỡ trên bàn học, khuôn mặt thanh tú của học sinh và tạp chí Chung Huyền đang đọc.
Đây là lớp 11A1 của trường Trung học Bình Lâm, mười phút cuối buổi tự học sáng.
Yến Nhĩ lơ lửng cạnh rèm cửa, nhìn xuống Chung Huyền từ trên cao. Mọi người đều đang chăm chú học bài, riêng hắn thì chỉ biết buông lời cay nghiệt với anh chứ chẳng mở miệng nói gì khác, còn lấy một cuốn tạp chí văn học không biết ai nhét vào trong tủ sách phía sau lớp ra đọc.
Những bông hoa hoàng yến lay động theo gió, bóng hoa lốm đốm rơi trên khuôn mặt trắng nõn của hắn, ánh nắng nghiêng chiếu, biến đôi mắt hắn thành màu vàng mật ong sáng rực, quả là một cảnh tượng đẹp mắt.