Chương 29

Nhưng khi mấy cô gái phía trước nghe nói Chung Huyền chưa ăn sáng đã đau dạ dày, liền truyền tới nào trứng trà dư, bánh mì kẹp dư, bánh xốp dư và hộp sữa dư... bày đầy bàn, An Nhĩ vẫn rất không giữ thể diện mà ăn hết sạch.

Ừm... Đây sao lại là xin ăn được chứ?

Đây là bữa sáng tự động đến ôm tôi, khó chối từ tấm lòng không phải là ý này sao.

Bên tai truyền đến một tiếng thở hắt ra, Chung Huyền lại đang chế giễu cậu.

An Nhĩ vô cùng không vui, đồng thời lại kinh ngạc trước mối quan hệ tốt của Chung Huyền –

Lúc ấy, các cô gái quay đầu lại, ai nấy trong mắt đều lộ vẻ lạ lẫm, như đang nhìn một bức tượng thần sống dậy.

Bởi vì nghĩ kỹ lại, tuy Chung Huyền tính tình ôn hòa, không có sự kiêu ngạo thường có của học bá, người tiến thủ như lớp trưởng, hay sa sút như Lưu Tử Đường đều có thể hòa đồng với cậu ấy, nhưng người xưa đã nói người không có sở thích thì không thể kết giao, một người nếu vừa thông minh tính cách lại tốt, thì không thể quá đẹp trai, một người hoàn hảo mọi mặt thì không hợp với lẽ thường tình của con người, chẳng khác gì thần tiên cả.

Chung Huyền chính là một tồn tại phi nhân tính như vậy.

Trong mắt bạn bè, biểu hiện thường ngày của anh ta luôn mang theo một khí chất mà người khác không thể học được, khó mà hình dung, chỉ có thể tổng thể được xếp vào loại “khí chất thần tiên” – ví dụ như tổng điểm không thể nào bắt kịp, ví dụ như mái tóc đen nhánh và đồng phục tuân thủ quy tắc, đến sợi tóc cũng không dài hơn một phân nào, và ví dụ như chưa từng ăn một miếng nào trong lớp.

Hai cái trước chỉ là đáng sợ bình thường, cái sau thì đáng sợ đến mức này.

Lần đầu tiên An Nhĩ ăn uống mà có nhiều đôi mắt to tròn sáng quắc nhìn chằm chằm như vậy, suýt chút nữa bị nghẹn, cúi đầu nhìn cái bánh mì kẹp, nghi ngờ liệu các cô ấy có phải cũng ôm hận trong lòng vì Chung Huyền độc mồm độc miệng, cuối cùng đợi được cơ hội này để bỏ thuốc, một đòn khiến anh ta câm tịt.

Chung Huyền cắm ống hút, đưa hộp sữa qua, nói: “Muốn ăn thì ăn nhanh đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nhiều thế.”

An Nhĩ hỏi: “Chúng ta bây giờ là một thân hai hồn phải không, vậy tại sao chỉ có anh nghe được tôi nghĩ gì, còn tôi không nghe được anh nghĩ gì? Anh chặn tôi sao?”

Chung Huyền: “Lúc cậu không nghe thấy là tôi chẳng nghĩ gì cả.”

An Nhĩ: “Tôi không tin, anh thật sự là người sao? Người làm sao có thể nhịn được không nói xấu người khác sau lưng chứ?”

Chung Huyền: “Đồ ngốc.”

An Nhĩ: “... Anh cứ nhịn đi, kiên nhẫn là một đức tính tốt đẹp.”

Việc cảm nhận chung với Chung Huyền dường như khiến cậu khá buồn rầu, trong đầu tràn ngập những đoạn ký ức lộn xộn, Chung Huyền kiên nhẫn có hạn, bị buộc phải nhìn cận cảnh khuôn mặt Bùi Ý Nồng vài giây xong lại muốn đẩy cậu ra.

Trước khi ra tay một giây, An Nhĩ đột nhiên hỏi: “Bây giờ tôi hồi tưởng lại hình dáng của lá bùa đó, anh có nhận ra không?”

Chung Huyền không bình luận, trong đầu anh ta theo đó hiện lên một tờ giấy vàng bị nước bẩn làm ướt sũng, nét bút chu sa vẫn lộn xộn, duy nhất rõ ràng là pháp ấn ở giữa, nhưng dấu ấn Đạo Kinh Sư Bảo lại được dùng rộng rãi đến mức hầu hết bùa chú đều có thể đóng dấu...

Điểm đặc biệt duy nhất là giữa dấu son có một vết nứt nhỏ, anh ta nhớ sư phụ có một pháp ấn làm từ gỗ bị sét đánh, giữa nó dường như cũng có một vết nứt hình thành tự nhiên như vậy.