Chung Huyền xòe tay ra: “Đưa tôi xem.”
An Nhĩ suy nghĩ một lát, vẽ phần mình còn nhớ được vào lòng bàn tay anh ta, vẽ mấy nét lại thấy không đúng, hình như là ngoặt từ một hướng khác...
Cứ thế lặp lại vài lần, Chung Huyền rút tay về, rút sách giáo khoa từ hộc bàn ra chuẩn bị đọc bài đầu giờ.
An Nhĩ lướt tới đầy mong đợi: “Anh nhìn ra chưa? Đây là bùa gì?”
“Đây là bùa gì? Cậu vẽ rõ ràng chưa?” Chung Huyền hỏi.
Một người một hồn nhìn nhau vài giây, cả hai đều thấy đối phương là đồ vô dụng.
Sau khi chuông đọc bài đầu giờ vang lên, Quan Xảo Xảo rón rén đi vào từ cửa sau, liếc thấy thầy Vũ không có ở đó mới thở phào nhẹ nhõm, xách một túi bánh bao nhỏ chạy vội về chỗ ngồi.
An Nhĩ chằm chằm nhìn tay cô ấy không chớp mắt, đột nhiên cảm thấy một khao khát đã lâu không gặp, hỏi Chung Huyền: “Anh đói không?”
Chung Huyền khó hiểu: “Cậu lại muốn làm gì?”
Ngay giây sau, Quan Xảo Xảo bị một đoạn tay áo đồng phục màu xanh chặn lại giữa lối đi, cô ấy ngạc nhiên quay đầu lại: “Ơ, Chung Huyền, có chuyện gì à?”
“Chung Huyền” ngẩng mặt lên, đột nhiên nở một nụ cười ngoan ngoãn với cô, mang theo vài phần lấy lòng và xin lỗi, nói với cô: “Tôi đến đây mà chưa ăn sáng, giờ đói đến đau dạ dày, bánh bao nhỏ của chị có đủ ăn không? Còn thừa không?”
Quan Xảo Xảo sững sờ, bị cảnh tượng chàng mỹ thiếu niên ngẩng đầu “xin được cho ăn” làm cho vui sướиɠ tột độ, hào phóng nói: “Lần nào tôi cũng ăn không hết, cậu muốn mấy cái?”
An Nhĩ nói: “Một cái là đủ rồi, cảm ơn chị –”
Chung Huyền thở dài trong lòng: “Cô ấy tên là Quan Xảo Xảo.”
An Nhĩ sửa lời: “Cảm ơn Xảo Xảo.”
Quan Xảo Xảo: “Không có gì.”
Đợi đến khi cô ấy về chỗ ngồi mới chợt nhận ra, kéo tay khuỷu tay bạn cùng bàn hỏi: “Khoan đã, vừa nãy Chung Huyền có phải đã gọi tôi là chị không?”
Bạn cùng bàn gật đầu: “Giờ tôi thật sự nghi ngờ cậu ấy bị quỷ nhập.”
“Dù là quỷ gì, có thể ở trên người Chung Huyền lâu hơn một chút không?” Quan Xảo Xảo không kìm được nói: “Đáng yêu quá, vừa nãy em thậm chí có một xung động muốn làm mẹ cậu ấy, muốn nấu cơm cho con trai mình!”
Bạn cùng bàn: “... Bình tĩnh chút đi, cậu có biết nấu cơm đâu.”
Đáng tiếc ước nguyện của Quan Xảo Xảo thất bại, An Nhĩ vừa nuốt xong cái bánh bao nhỏ đã bị Chung Huyền đẩy ra.
Chung Huyền hỏi: “Cậu là quỷ đói à?”
“Cũng gần vậy.” An Nhĩ nói: “Tôi đã hơn hai năm chưa ăn cơm rồi, đáng thương lắm đấy.”
Chung Huyền cứng đầu: “Cậu là ma, ma không cần ăn cơm.”
“Tôi biết mà, nhưng tôi sẽ thèm. Bánh bao nhỏ này mua ở đâu vậy? Vị dở tệ, cứ như nhai giấy, bảo Xảo Xảo lần sau đừng mua ở đó nữa.”
Tuy vị dở tệ, nhưng đó cũng là món ăn nóng hổi, là đồ ăn của con người đã lâu không được nếm, cậu cuối cùng cũng hồi phục chút năng lượng, quấn quýt quanh Chung Huyền, vừa xoay vừa bàn bạc với anh ta: “Tôi chán quá, anh có môn nào không thích không? Giao cho tôi tôi lên hộ anh nhé, tìm tôi học hộ còn không phải tốn tiền, lại không ai nhận ra được đâu.”
Chung Huyền dựng sách lên nói: “Tôi không dám.”
An Nhĩ liếc nhìn anh ta một cái: “Học sinh ngoan.”
Chung Huyền nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Tôi sợ không ngăn được con quỷ đói nào đó, nó sẽ khắp lớp xin ăn.”
---
An Nhĩ thấy Chung Huyền hoàn toàn vu khống, quỷ đói cũng có tôn nghiêm, cậu mới sẽ không đi xin ăn đâu.