Chương 26

An Nhĩ nằm ngửa nhìn trần nhà, cậu không nói cho Bùi Ý Nồng biết mình đã mơ một giấc mơ kỳ lạ, có một ông lão chưa từng gặp không ngừng hỏi cậu, Thư Viện sống có tốt không? Thư Viện sống có tốt không?

Cậu không chịu nổi sự quấy rầy đó, trong mơ chạy mãi mới tỉnh, mệt mỏi cọ vào chiếc chăn mềm mại, mũi khẽ hít hít, chợt ngửi thấy một mùi đàn hương thoang thoảng... Cậu chợt nhận ra, Thư Viện là tên của bà ngoại.

Trong lòng cậu có một cảm giác buồn bã khó hiểu, nhưng lại thấy không có gì to tát cả, bởi vì vạn vật đều có điểm kết thúc và ngày trở về, đó là quy luật của sinh mệnh.

Nhưng ngoài ra, cũng tồn tại những điều khác khiến cậu cảm thấy yên tâm, đó là dù có chuyện gì xảy ra, cậu và Bùi Ý Nồng sẽ luôn ở bên nhau mãi mãi.

Trước đây cậu vẫn luôn nghĩ như vậy, cho đến một ngày sau kỳ thi chuyển cấp, cậu nghe thấy Bùi Ý Nồng hỏi mẹ:

“Con có thể không đi học cùng An Nhĩ vào cấp ba không?”

An Nhĩ sững sờ, chú chó Cockapoo trong lòng cậu khẽ kêu một tiếng, cậu vội vàng bịt mõm chú chó nhỏ lại, nhưng người cần nghe vẫn nghe thấy.

Mẹ ra hiệu bằng mắt bảo cậu rời đi, rồi bàn bạc với Bùi Ý Nồng: “Nòng Nòng, chuyện này tối chúng ta nói chuyện sau được không?”

“Không được, con thấy mệt rồi, cũng rất phiền.” Bùi Ý Nồng liếc nhìn An Nhĩ ngoài cửa kính, đôi mắt đen thẫm lạnh băng, lộ ra một sự chán ghét thật sự.

“Cậu ấy không đỗ vào trường phụ thuộc thì có nghĩa là trường đó đã vượt quá khả năng của cậu ấy, tại sao còn phải tìm người quen, tiếp tục trói buộc con và cậu ấy lại với nhau? Đến lúc đó cậu ấy đi học muộn, về sớm, không làm bài tập, gây gổ với bạn bè... bất cứ chuyện gì xảy ra với cậu ấy đều phải để con bận tâm.”

“Các con là anh em.” mẹ sờ tóc Bùi Ý Nồng, nói với anh ta: “anh em ruột thịt vốn dĩ phải quan tâm lẫn nhau.”

“Thế con phải quan tâm đến khi nào?” Bùi Ý Nồng hỏi: “Tốt nghiệp cấp ba? Tốt nghiệp đại học? Hay là đợi đến khi cậu ấy kết hôn lập gia đình?”

“Nòng Nòng, con có phải cãi nhau với anh con không? Anh ấy lại chọc con giận à?”

“Không, con chỉ là chán rồi, con ghét cậu ấy tự xưng là anh trai con trước mặt người khác, ghét cậu ấy không biết điều, mặc định con phải bất kể đúng sai mà đứng về phía cậu ấy. Chúng con là hai người khác biệt, mỗi người có lập trường riêng, mỗi người có không gian riêng, con chỉ yêu cầu như vậy, không quá đáng chứ?” Bùi Ý Nồng nói: “Nếu bố mẹ vẫn khăng khăng cho cậu ấy vào trường phụ trung, con sẽ tự chuyển trường, đi học nội trú ở thành phố khác.”

Trước đó, An Nhĩ chưa từng nghĩ rằng, bao nhiêu khoảnh khắc từ trước tới nay, ví dụ như lúc cậu gãi tai gãi đầu viết bản kiểm điểm ở bàn làm việc của thầy cô, Bùi Ý Nồng đến nhận giấy khen, khoảnh khắc cậu ngẩng đầu cười với anh ta; khoảnh khắc cậu dạy dỗ thằng nhóc miệng mồm hỗn xược hay bắt nạt người ở lớp bên cạnh, đối phương chơi không đẹp gọi thêm người giúp đỡ, cậu hét lớn Bùi Ý Nồng mau đến giúp một tay; khoảnh khắc cậu trong đám đông túm lấy Bùi Ý Nồng đang lảng tránh, khoác vai và tuyên bố với mọi người “Đây là em trai yêu quý của tôi”...

Là từng khoảnh khắc một, khiến Bùi Ý Nồng cảm thấy khó xử, từ đó càng thêm chán ghét cậu.

Anh ta có thể chịu đựng đến tận bây giờ không phải vì anh ta thích An Nhĩ, mà là do tính tình nội liễm không nói ra – anh ta có một cuốn sổ nhỏ vô hình, trên đó không ngừng trừ điểm cho An Nhĩ, cho đến khi bị trừ về con số 0, An Nhĩ bị anh ta “trục xuất”.