Theo lời bà, An Nhĩ tự thấy mình phần lớn sẽ trở thành một cây thông Noel lộng lẫy, nói lời hoa mỹ; còn Chung Huyền hẳn đã sớm tội ác đầy trời, vô số báo ứng đang chờ đợi anh ta trong tương lai.
Gió lạnh lùa qua hành lang, mái tóc ướt sũng trên trán Chung Huyền được thổi khô một nửa, vén ra hai bên, đôi mắt vàng kim vô thanh vô tức tối sầm lại, biến thành màu nâu nhạt bình thường.
Anh chớp chớp mắt, thờ ơ nói: “Vậy thì cứ đến mà báo.”
Kẹo đã ăn xong, Chung Huyền cũng nên đi rồi. Anh nhảy từ bục phát biểu xuống, chợt nghe An Nhĩ hỏi: “À đúng rồi, sao anh lại đến nhanh vậy?”
Chung Huyền dừng bước, lập tức hiểu ý cậu: “Nghi ngờ tôi à?”
An Nhĩ nói: “Ở cái trường này chỉ có anh là nhìn thấy quỷ, ai biết có phải anh đưa nó vào không?”
“Não tôi đâu có úng nước, tại sao phải tự tìm phiền phức chứ?” Chung Huyền khó hiểu nói: “Nếu tôi muốn hại cậu thì sẽ trực tiếp bóp chết cậu, chứ không phải trời mưa lớn lại chạy đến biểu diễn cho cậu xem. Kiểu “chăm sóc cuối đời” này quá lương thiện rồi, không phải phong cách của tôi.”
“Ai mà biết được.” An Nhĩ lầm bầm: “Biết đâu anh nhìn tôi một cái đã yêu, cố ý dùng hiệu ứng cầu treo để quyến rũ tôi... ”
Chung Huyền im lặng một lúc lâu, tựa như tức đến bật cười: “Cậu ra đây cho tôi.”
An Nhĩ cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”
Cậu vừa nghe giọng điệu đã thấy không ổn, co rúm lại trong cơ thể Chung Huyền không chịu lộ diện, ai ngờ phía sau lưng chợt có một lực đẩy mạnh, đẩy cậu bay ra ngoài.
Chung Huyền giữ chặt nửa khuôn mặt cậu, khớp ngón cái kẹp lấy tai, ngón cái anh ta ghì mạnh vào cằm cậu – cách khống chế hồn phách và lực tay này thật sự quen thuộc một cách lạ lùng, buộc An Nhĩ phải ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt tựa cười mà không cười dưới tán ô.
Chung Huyền rũ mắt xuống, bình phẩm: “Cậu tưởng cậu là tiên à? Trông cũng chẳng ra sao.”
An Nhĩ thấy anh ta hoàn toàn mù tịt, cho dù mình bây giờ chỉ còn là linh hồn thì cũng không đến nỗi tệ hại đến mức “chẳng ra sao” được: “Bà ngoại tôi bảo tôi là đứa cháu đẹp trai nhất nhà.”
“Bà ngoại cậu sao không nói cậu là đứa thông minh nhất?” Chung Huyền hỏi: “Bởi vì dỗ thằng ngốc nói nó xinh đẹp thì nó tin, khen thằng ngốc thông minh nhất thì ngay cả nó cũng không tin có phải không?”
An Nhĩ: “... ”
Miệng độc đến thế, sao anh không tự cắn lưỡi chết đi cho rồi?
Cậu thật sự muốn nói cho Chung Huyền biết, tiêu chuẩn tham chiếu của bà ngoại là anh họ Bùi Tự và Bùi Ý Nồng – ừm ừm, chính là Bùi Ý Nồng cái gì cũng nhỉnh hơn anh một bậc đó.
Nhưng lại sợ nói ra anh ta sẽ tức giận mất khôn, không biết sau này sẽ làm khó dễ cậu kiểu gì.
Chung Huyền lười đoán đôi mắt cậu đảo loạn xạ đang nghĩ gì, bình thản nói: “Giờ cậu ngay cả hình người cũng không có, trông cứ như quả bóng bay thì đừng nghĩ linh tinh nữa, không thấy ngại à?”
An Nhĩ nghe vậy thì sửng sốt, trời đất sụp đổ lần thứ hai: “Cái gì – anh nói ai là quả bóng bay?”
Cậu vẫn luôn nghĩ dù mình tạm thời mất đi đôi chân dài thì cũng chỉ là một chàng mỹ nam người cá gặp nạn hơi tàn tạ chút, sao lại thành quả bóng bay được – cái thứ đó còn chẳng có cổ!
Chung Huyền buông tay, để mặc An Nhĩ – “quả bóng bay” với khuôn mặt suy sụp ôm đầu – bay đi, anh ta lướt qua cậu rồi đi thẳng về phía trước.