An Nhĩ nói khan: “Cảm ơn anh, anh thật tốt.”
Chung Huyền nhướng mày: “Tôi là ai?”
An Nhĩ: “Chung Huyền.”
Chung Huyền: “Ừm?”
“Chung Huyền, Đại ca, không, ân nhân ca ca.” An Nhĩ nhanh chóng liếc nhìn cành đào đang kề sát cổ họng mình, nhớ lại con ngựa đó hung dữ đến mức nào, vậy mà lại chết nhanh đến vậy trong tay thằng nhóc này... Cậu nhục nhã cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi, là tôi sai rồi, tôi không biết điều, cầu xin ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho tôi đi.”
An Nhĩ nơm nớp lo sợ đợi vài giây, cành đào nguy hiểm kia cuối cùng cũng rời đi, rơi xuống bãi cỏ sân thể dục.
Chung Huyền khẽ cúi người, ngón tay dính đầy hơi nước ấn vào tóc cậu, cười một tiếng nói: “Cún ngoan.”
An Nhĩ: “... ”
Thằng nhóc thối đáng chết!
Sau sự thăng trầm lớn lao này, sự uể oải, suy sụp của An Nhĩ hoàn toàn biến mất sau sự kiện bị quỷ ngựa nhai người. Trong lòng cậu tràn đầy suy nghĩ –
Không được, mình không thể chết, mình nhất định phải sống sót.
Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, Chung Huyền anh cứ đợi đấy!
Hiện giờ lực lượng của mình đơn bạc, không phải thời cơ tốt nhất. An Nhĩ quyết định trước hết sẽ nhập vào cơ thể kẻ thù để kéo dài sự sống và dưỡng hồn, sau này rồi từ từ tính kế.
Còn về hành động cụ thể thế nào, giao cho An Nhĩ của mười năm sau giải quyết.
Cậu tự tiện giao nhiệm vụ cho bản thân tương lai, tiện miệng liền phàn nàn với Chung Huyền: “Anh không thể đến sớm hơn sao? Đuôi của tôi bị nó cắn cụt một khúc rồi.”
“Thế à? Vậy tệ thật đấy.” Chung Huyền cúi xuống nhặt chiếc ô, thong thả nói: “Lần sau tôi sẽ nhớ để lại cho cậu một cái đuôi ngựa, cắm vào sau mông cậu.”
An Nhĩ không nhịn được: “Não anh có vấn đề thật đấy nhỉ?”
Chung Huyền cười một lúc mới nói: “Cậu nói với tôi thì tôi có cách nào? Cậu tự dưỡng xem, xem hai ngày nữa có mọc lại được không.”
An Nhĩ không vui lắm, hồn phách của cậu vốn đã không lớn, mềm nhũn như một khối thạch, giờ lại còn bị cắn mất một miếng... Cậu thật sự sợ mình càng dưỡng càng teo tóp, cuối cùng dù có thể trở về cơ thể mình cũng không lấp đầy nổi.
Tiếng mưa rơi tí tách trên mặt ô, Chung Huyền đi đến trước bục phát biểu, ném ô sang một bên, một tay chống lên rồi nhảy lên.
Gần mười giờ rưỡi đêm, dòng ô của học sinh đổ ra khỏi cổng trường như một dòng sông, sân thể dục trống không, chỉ có anh ta lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối.
“Rốt cuộc anh là ai vậy?” An Nhĩ hỏi: “Hai con mắt sáng choang như đèn pha thế kia, không sợ bị người khác phát hiện rồi coi anh là yêu quái à?”
“Cách xa thế này ai mà nhìn rõ.” Chung Huyền thò tay vào túi lấy ra một cây kẹo mυ"ŧ, vẫn còn phát sáng. Anh “cạch” một tiếng bẻ gãy que kẹo, nguồn sáng vàng huỳnh quang lặng lẽ chiếu trong đêm. Anh nhét kẹo vào miệng, nói lầm bầm: “Mời cậu ăn kẹo.”
An Nhĩ khéo léo từ chối, thử gọi món: “Tôi muốn ăn chân giò hầm xì dầu.”
“Không có, tự gặm lấy mình đi.”
Còn một lúc nữa mưa mới tạnh, và “đèn” của Chung Huyền mới tắt.
An Nhĩ là người không thể ngồi yên, khi buồn chán thì dù là kẻ thù cũng muốn túm lấy nói chuyện vài câu, hỏi anh ta: “Con ngựa đó rốt cuộc là cái gì? Ngựa chết cũng biến thành quỷ sao?”
Chung Huyền nói ngắn gọn: “Là quỷ, còn lại không biết.”
An Nhĩ không tin: “Anh gϊếŧ được mà lại nói không biết?”
“Lò mổ khi gϊếŧ lợn cũng không xem lý lịch từng con.”