Chung Huyền đáng chết, rốt cuộc anh ta có nói được câu nào đáng tin không vậy!
Tiếng chuông vang vọng khắp khuôn viên trường, buổi tự học buổi tối đã kết thúc.
An Nhĩ trong nỗi sợ hãi và kinh hoàng kêu lớn: “Chung Huyền! Cứu mạng với –”
“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ có khí phách hơn một chút, thà chết chứ không cầu xin tôi.”
Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía sau con quái vật. Hạt mưa tí tách rơi trên thảm cỏ mềm mại, gần như nuốt chửng cả tiếng bước chân của anh khi đến.
An Nhĩ ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Chung Huyền đang che một chiếc ô, dáng vẻ thong dong như đang đi dạo phố, tay phải giấu sau lưng, nửa che nửa mở, dường như đang nắm chặt thứ gì đó.
Đợi anh đến gần, An Nhĩ nhìn kỹ, phát hiện đó chỉ là một cành đào, nhỏ nhắn xinh xắn, cành lá vẫn còn dính những hạt mưa chưa kịp rũ.
An Nhĩ sắp phát điên: “Đại ca, anh đến cắm hoa đấy à? Thật là thanh nhàn quá đi – ít nhất cũng phải mang theo một cây gậy chứ?”
“Diệt quỷ phải dùng kiếm gỗ đào, đợi tôi mang đến thì cậu đã bị nó nhai nát rồi.” Chung Huyền ném ô sang một bên, bước tới, cành đào nhẹ nhàng chém đứt móng guốc mờ ảo của con ngựa đó. Anh một tay nhấc bổng gáy An Nhĩ, ném cậu ra xa vài mét.
Con quái vật giống ngựa phát ra tiếng gầm gừ như dã thú, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào Chung Huyền.
Chung Huyền nghiêng đầu quan sát nó, mái tóc đen ẩm ướt vì nước mưa, để lộ đôi mắt vàng kim rực rỡ đầy sát khí.
Cành đào khẽ lay động trong mưa, anh nhẹ giọng nói: “Dù sao cũng không phải loại đáng gờm gì, dùng tạm vậy.”
---
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, An Nhĩ nhất định sẽ nghĩ Chung Huyền đang đóng phim.
Anh ta thân hình như mèo, nhẹ nhàng nhảy lên lưng con ngựa, bộ đồng phục trắng mỏng manh nhanh chóng ướt đẫm nước mưa dính chặt vào sống lưng, xương sống hơi cong, tựa như cây tre kiên cường trong gió.
Ngón tay nắm chặt bờm của nó, cành đào không mấy nổi bật trong tay Chung Huyền dường như biến thành một thanh kiếm danh tiếng lừng lẫy, dễ dàng đâm xuyên qua đầu con quái vật. Không đợi An Nhĩ nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra, Chung Huyền đã buông tay, nhảy xuống khỏi nó.
Làn sương đen mờ ảo kèm theo mùi tanh nồng nặc, bị một cơn gió lớn cuốn qua, cứ thế tan biến trong trận mưa bão. Một tiếng “tách”, cành đào rơi xuống sân thể dục trống trải.
Ngoài ra, không còn lại bất kỳ dấu vết nào.
An Nhĩ há hốc mồm: “Dễ dàng vậy thôi ư?”
Chung Huyền liếc cậu một cái: “Thấy dễ dàng thì cậu tự làm xem.”
Nghề nào chuyên môn nấy, An Nhĩ chọn cách im lặng. Vừa định đứng dậy, cậu lại thấy Chung Huyền cúi xuống nhặt cành đào, rũ bỏ nước mưa, rồi quay người, từng bước từng bước đi về phía mình.
Trên mặt anh ta toàn là nước mưa, hàng mi ướt sũng vướng víu vào nhau, đôi mắt vàng kim rực rỡ không chút che đậy, trong đêm mưa dày đặc, chúng chớp lóe thành một vệt sáng vàng kim, như ngọn đèn quỷ lung lay.
An Nhĩ ngẩn ra, lập tức dựng tóc gáy, trái tim đập thịch một tiếng trong l*иg ngực.
Chung Huyền đứng lại cách cậu nửa mét. An Nhĩ không kìm được nuốt khan, rủ mắt nhìn xuống, cành đào đang dừng trước cổ họng yếu ớt của cậu, giữ một khoảng cách lấp lửng như sắp đâm nhưng chưa đâm.
Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt nhìn xuống đầy uy áp, tuyệt đối không thân thiện chút nào, khàn giọng hỏi: “Anh muốn làm gì?”
“Tôi hình như nhớ là, mấy hôm trước có một con quỷ vừa không vừa ý liền ra tay với tôi. Tôi không chấp hiềm khích cũ cứu mạng cậu ta, vậy mà đến giờ cậu ta ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không nói... ” Chung Huyền khẽ cụp mi, ánh mắt bao trùm lên vũng hồn phách dưới đất: “Bây giờ tôi rất không vui, cậu nói xem phải làm sao?”