Chương 2

Ban đầu, Yến Nhĩ tưởng là một con mèo hoang, cho đến khi nó nhảy lên, áp sát ngay trước mắt anh, bóng đen ma quái đột nhiên kéo dài.

Những ngón tay lạnh lẽo ấn lên mặt Yến Nhĩ, anh còn chưa kịp phản ứng, cả cơ thể đã lơ lửng, hắn vậy mà chỉ dùng một tay nhấc bổng anh lên!

“Trước đây chưa thấy bao giờ.” Đối phương chẳng thèm nhìn, tuyên bố: “Vậy thì ngươi cũng chết đi cho rồi.”

Ngón tay hắn rõ ràng mảnh mai trắng bệch, Yến Nhĩ cũng không phải dạng yếu đuối, nhưng anh lại không tài nào thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn.

Bàn tay đó siết ngày càng chặt, trong lúc giãy giụa Yến Nhĩ cúi đầu, mới chợt nhận ra dưới thân mình không có chân, anh đang lơ lửng giữa không trung!

Mình bây giờ còn là người không? Không phải người thì sẽ là cái thứ gì?

Muôn vàn câu hỏi dâng lên trong lòng, còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, đã nghe thấy tiếng “rắc” giòn tan.

Yến Nhĩ cảm thấy mình như một món đồ sứ bị nứt một vết, một vết nứt lan ra thành vô số vết nứt khác, cho đến khi vỡ vụn thành một đống tro bụi.

Không biết có nên ăn mừng không, ít nhất cảnh tượng cuối cùng anh nhìn thấy trước khi chết không phải là cảnh máu thịt bê bết kinh hoàng của mình - mà là bóng lưng kẻ sát nhân thong dong rời khỏi hiện trường vụ án.

Tất cả xảy ra quá nhanh.

Nhanh đến mức Yến Nhĩ còn chưa kịp nói một lời trăn trối: “Anh ơi chúng ta không thù không oán sao anh lại hại em”. Và cứ thế, thấm thoắt đã hai năm trôi qua.

Hồi bé, có một thầy bói nói với gia đình rằng Yến Nhĩ sinh vào ngày không tốt, rằm tháng Bảy đúng dịp cửa địa ngục mở, anh nhẹ vía, âm khí nặng, dễ bị oán quỷ quấn thân.

Lúc đó Yến Nhĩ khinh thường, nghĩ bụng cái thứ mê tín dị đoan lỗi thời gì thế này, đáng lẽ nên bị đánh cho một trận rồi đuổi đi. Giờ thì muốn quỳ xuống cầu xin đại sư cứu mình cũng không được nữa, chỉ có thể đặt hy vọng mong manh vào cậu học sinh cấp ba đang thờ ơ chẳng thèm đếm xỉa đến anh: “Chung Huyền, đẹp trai ơi? Anh có đang nghe không?”

Chung Huyền cúi đầu đọc sách, hờ hững đáp một tiếng: “Ừm.”

Yến Nhĩ lượn lờ trước mắt hắn, cố gắng thu hút sự chú ý: “Tôi không phải người xấu, tôi nói thật đấy.”

“Vậy à.” Chung Huyền nhận xét: “Thế thì đúng là chết oan thật.”

“Tôi chưa chết! Tôi bị người khác đoạt xá! Cơ thể tôi chắc chắn vẫn còn sống nhăn răng!”

“Cậu tự nói mà, cơ thể cậu bị con ma khác chiếm rồi.” Chung Huyền không ngẩng đầu: “Dù có sống, thì cũng là nó sống, cậu chết rồi.”