“Tiểu Tai tốt bụng, có cần tôi cấp cho cậu một giấy khen không? Cảm ơn tinh thần hy sinh thân mình vì quỷ của cậu, kiếp này không có cơ hội rồi, kiếp sau xin cậu hãy tiếp tục cố gắng nhé?”
An Nhĩ trừng mắt nhìn anh ta không chớp, ánh mắt run rẩy, vành mắt đỏ đến đáng sợ: “Câm miệng.”
Chung Huyền không câm miệng, thậm chí còn bước đến gần hơn một bước: “Giấy khen phải ghi tên, cậu họ Nhật? Nhật cái gì?”
An Nhĩ không thể nhịn được nữa, cậu giơ tay lên: “Bốp” một tiếng đấm thẳng vào mặt Chung Huyền: “Đệt cha nhà anh! Cút đi!”
Cậu không quay đầu lại mà bay đi thật xa, cũng không biết cú đấm đó có làm Chung Huyền đau hay không.
Ít nhất cũng khiến anh ta đơ người ra, lùi lại một bước, nụ cười giả tạo tan biến, gương mặt trở lại vẻ không cảm xúc mà An Nhĩ quen thuộc nhất.
“Chung Huyền, cậu lại đây một chút.”
Giáo viên phụ trách quay phim gọi anh, Chung Huyền đáp một tiếng rồi quay đầu nhìn về hướng An Nhĩ rời đi.
Đôi mắt ẩn dưới hàng mi dài khẽ chớp, như có viên đá rơi tõm xuống: “tõm” một tiếng, mặt hồ tĩnh lặng gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba.
An Nhĩ không tìm Chung Huyền nữa.
Cậu có thể cảm nhận cơ thể mình ngày càng suy yếu, hồn phách vốn không cần ngủ, nhưng cậu cũng như Bùi Ý Nồng, liên tục buồn ngủ trên lớp. Khi giáo viên gọi Bùi Ý Nồng dậy, An Nhĩ dần chìm vào ý thức, rồi lại đột ngột bừng tỉnh, lập tức chao đảo bay lên.
Khi cúi đầu xuống, cậu phát hiện sau khi mất chân, cậu bắt đầu không nhìn rõ cái đuôi hồn phách của mình nữa.
Màu sắc hồn phách vốn đã mờ nhạt lại càng lúc càng nhạt hơn...
Chung Huyền không lừa cậu, cậu thật sự sẽ lặng lẽ chết ở đây.
An Nhĩ bay ra khỏi lớp, trên con đường rợp bóng cây, cậu đυ.ng phải học sinh lớp 11/1 đang đi học thể dục. Chung Huyền đi không nhanh không chậm ở cuối cùng, hứng thú nhìn chằm chằm vào cậu.
Khi một người một hồn lướt qua nhau, An Nhĩ căng mặt nói: “Muốn xin lỗi thì nói thẳng đi, đừng có lén nhìn tôi.”
Chung Huyền bật cười một tiếng: “Muốn quay lại thì quỳ xuống cầu xin tôi, đừng có cứng miệng.”
An Nhĩ tuyệt đối sẽ không cầu xin anh ta, nhưng nếu quỳ xuống mà có thể khiến Chung Huyền chết bất đắc kỳ tử, cậu lại rất muốn thử một lần.
An Nhĩ bay đi, giáo viên thể dục mang đến một đống dụng cụ thể thao. Lưu Tử Đường nhanh chóng ôm lấy quả bóng rổ, cùng mấy bạn nam rủ Chung Huyền đi chiếm sân bóng.
Chung Huyền dẫn bóng đi được mấy bước, chợt nhìn thấy trên hành lang tầng bốn đối diện sân bóng có một người đang đứng.
Bùi Ý Nồng không biết đã phạm lỗi gì mà đang đứng phạt sát tường, linh hồn kia ở bên cạnh cậu ta, nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta, rồi như muốn từ biệt, bay tới vờ ôm lấy.
Chẳng mấy chốc, cậu ta không thể bay được nữa, như một chiếc lá khô, gió thổi qua là rơi từ tầng bốn xuống. Linh thể trong suốt xuyên qua những bông hoa hải đường vàng óng dưới tòa nhà, nằm im lìm trên con đường lát gạch xanh.
Chung Huyền chuyền bóng cho Lưu Tử Đường: “Tôi mệt rồi, nghỉ một lát.”
Lưu Tử Đường ôm bóng rổ trợn tròn mắt, bất mãn la ầm lên: “Cậu lừa quỷ đấy à, người khác thở hổn hển rồi mà cậu còn chưa đổ một giọt mồ hôi nào –”
Chung Huyền không để ý đến cậu ta, đi thẳng ra ngoài sân thể dục.
Vẫn chưa ra khỏi cổng, xuyên qua hàng rào xanh, vũng hồn phách đó lại cử động, chao đảo bay lên, có lẽ còn hơi choáng váng nên đường bay lúc lên lúc xuống.