Không biết ai đó đã khen một câu: “Hai cậu ấy đúng là hai loại cực phẩm nam sinh trung học, không hổ danh là bộ mặt của trường Nhất Trung chúng ta.” An Nhĩ khó chịu nhíu mày, ngay sau đó lại nghe thấy mọi người đồng tình nhất trí.
Vớ vẩn, cậu nghĩ thầm, Bùi Ý Nồng mới đúng, Chung Huyền tính là cái thá gì?
Nhưng cậu ngay cả tiếng kháng nghị cũng không thể truyền đi, chỉ đành vẻ mặt không cam lòng liếc mắt nhìn Chung Huyền, bản thân buồn bực bỏ đi, linh thể xám xịt lượn lờ giữa những giá sách cao lớn.
Lúc đầu cậu đυ.ng vào giá sách còn biết né, khi ánh đèn chiếu thẳng vào sẽ vô thức nhắm mắt lại. Sau đó nghĩ lại, bây giờ mình còn không phải người nữa, dù có đυ.ng phải gì cũng sẽ không đau, liền trở nên không kiêng nể gì, cứ thế đâm ngang đυ.ng dọc trong không gian không lớn này.
Cậu không biết mình đã đi qua bao nhiêu giá sách, lại xuyên qua mấy cơ thể sống động, cho đến khi trán “bộp” một cái, đâm vào một người.
Chung Huyền giơ một tay lên, lòng bàn tay anh chống vào trán cậu đẩy cậu ra xa nửa mét, nói: “Đi đường nhìn đường, đừng có ăn vạ.”
Không biết nhiệm vụ quay phim bên anh đã hoàn thành trước hay có chuyện gì, lúc này anh một mình trốn trong khu sách dưới đèn hình đám mây để lật sách tranh.
An Nhĩ không muốn nhìn thấy anh, quay đầu định bỏ đi, nhưng lại bị cuốn sách tranh trẻ em cuộn tròn chặn đường.
Chung Huyền đi đến gần, một tay chống lên giá sách, hơi cúi người, quan sát vẻ mặt cậu: “Mắt sao lại đỏ rồi?”
An Nhĩ cắn chặt hàm răng, quay mặt đi không muốn nhìn anh.
“Muốn khóc à?” Chung Huyền xoa xoa mấy cái đỉnh đầu cậu, giọng anh hạ rất thấp, lại toát ra vài phần dịu dàng kỳ lạ: “Đừng khóc nữa, cậu có biết không, ma không có nước mắt đâu...”
An Nhĩ hỏi: “Thì sao chứ?”
Chung Huyền rụt tay về, từ tốn nói: “Tôi sợ cậu khóc không ra nước mắt mà chỉ có thể gào khóc khan, ồn ào bên tai tôi như một cái ấm nước điện, rất giày vò người khác.”
An Nhĩ tức giận đến mức bật cười ngược lại: “Tôi có khóc hay không liên quan gì đến cậu? Cậu không muốn nghe thì đằng kia có một tấm kính, đâm vỡ rồi tự nhảy xuống đi!”
Linh hồn trước mắt tuy đã nén đến đỏ cả mắt, nhưng trên mặt trận đấu khẩu lại không chịu thua kém chút nào, giống như một chú công nhỏ đang giận dữ mất kiểm soát.
Chung Huyền buồn cười hỏi: “Mấy ngày trước cậu cầu xin tôi hình như không phải thái độ này nhỉ?”
“Tôi cầu xin cậu hãy quên đi.”
An Nhĩ chắp hai tay lại, đôi mắt hạnh mở tròn xoe, như thể bị sét đánh trúng, sáng đến kinh người: “Cúi đầu trước cậu là chuyện ngu xuẩn nhất tôi từng làm trong đời này, cậu chính là một tên thần kinh, một tên khốn máu lạnh. Tôi thật sự hối hận rồi, cầu xin cậu cho tôi một sự giải thoát đi, nếu cái giá phải trả để sống sót là phải gắn bó với một kẻ ghê tởm như cậu, tôi thà chết!”
Chung Huyền khẽ nhướn mày, lặp lại một lần: “Cậu cảm thấy cúi đầu trước tôi là chuyện ngu xuẩn nhất cậu từng làm sao? Bùi Ý Nồng không giúp được cậu khiến cậu sụp đổ đến vậy sao? Ngay cả năng lực phán đoán cơ bản cũng không còn?”
An Nhĩ nhíu mày: “Liên quan gì đến Bùi Ý Nồng?”
“Tôi thực sự tò mò đấy.” Chung Huyền nghiêm túc hỏi vặn: “Lúc cậu đồng ý đổi cơ thể cho con quỷ đó, rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy? Đây đâu phải chuyện ngu ngốc, đây là dự án cứu trợ từ thiện của thiếu gia Tai sao? Cậu không phải thật lòng muốn giúp cô ta chứ? Thế thì nực cười quá. Tôi không phải ân nhân của cậu, nhưng cậu nhất định là ân nhân của cô ta rồi.